Chương 20: Liễu Ám Hoa Minh

(*)"Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ

Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn".

Tạm dịch: "Núi cùng nước tận ngờ hết lối.

Bóng liễu hoa tươi một thôn làng".

Ý là: Núi cùng, nước tận, tưởng là không còn đường đi.

Qua rặng liễu tối, đến khóm hoa tươi lại có một thôn làng.

Đây là hai câu thơ tả cảnh trữ tình nhưng lại mang đậm triết lý nhân sinh.

Đồng thời đây còn là một điển cố thành ngữ của TQ. Trích trong bài thơ Chơi Thôn Tây Sơn – Lục Du. Lăng Ngọc nghĩ rằng, chỉ cần Trình Thiệu Đường có thể bình yên qua về, cho dù quá trình có gian khổ đến nhường nào, thì cũng không cần phải nghĩ nhiều nữa.

Ngoại trừ túi tiền ngày càng lép kẹp!

Bấy giờ, đôi mày nàng nhíu chặt, kiên trì đếm số ngân lượng còn lại hết lần này tới lần khác, cuối cùng đành phải chấp nhận hiện thực bi thương rằng, hơn một nửa số ngân lượng mà nàng khó khăn lắm mới tích góp được đã không cánh mà bay.

"Thôi kệ, dù sao mình cũng từng nhận không năm mươi lượng của Huyện thái gia, số tiền đã tiêu cũng không hẳn là số tiền mồ hôi công sức của mình." Nàng tự lẩm bẩm một mình, an ủi bản thân một cách lạc quan.

Trình Thiệu Đường ngồi dựa vào thành giường, nhìn nàng hăng say dùng khăn sạch lau chà ngân lượng trong hòm, cho đến khi nó tỏa sáng rực rỡ đến mức làm người ta khó chịu vì lóa mắt.

"Lần này tốn rất nhiều tiền phải không?" Hắn chợt hỏi.

"Tổng cộng tiêu hết tám mươi tư lượng ba trăm tám mươi chín đồng, ngoài năm mươi lượng mà Quách đại nhân cho, thì ba mươi tư lượng ba trăm tám mươi chín đồng là số tiền mà nhà mình đã dùng." Lăng Ngọc báo một chuỗi số với khuôn mặt đau xót.

Trình Thiệu Đường: "…..

Đúng là đã tiêu rất nhiều."

Rồi hắn nghĩ lại lời nàng vừa nói, ngập ngừng hỏi: "Quách đại nhân? Quách đại nhân của Huyện nha? Vì sao ngài ấy lại cho nàng năm mươi lượng?"

"Ngoài ngài ấy ra thì còn có thể là ai được chứ.

Kể ra thì Quách đại nhân cũng không tệ, mặc dù sợ chết và nhát gan, nhưng mạng sống trên đời này ai mà không quý? Sợ chết không phải chuyện gì đáng xấu hổ." Nhắc đến vị "quan lớn tán tài" này, Lăng Ngọc mặt mày hớn hở.

Song, nàng nhận ra hình như mình đã lạc đề, vì thế vội vàng chuyển hướng: "Hôm đó chàng xảy ra chuyện, thiếp bèn đến thẳng huyện nha, có lẽ Quách đại nhân thương tình thiếp là phụ nhân sắp mất phu quân khi còn quá trẻ nên….

Ớ, phỉ phui phỉ phui, nói sai rồi nói sai rồi."

"Nói tóm lại, Quách đại nhân có lòng tốt nên cho thiếp năm mươi lượng, bảo thiếp về nhà phụng dưỡng cha mẹ chồng, nuôi dạy con cái thật tốt.

Sau đó, thiếp lại dùng năm mươi lượng kia đi đút lót quan sai, cầu xin bọn họ cho ta gặp chàng một lần, nhưng tiếc là những kẻ đáng chém ngàn đao kia chỉ nhận tiền, mà không làm việc!"

Trình Thiệu Đường im lặng hồi lâu.

Nói ra e rằng cũng không ai tin, hắn ở trong ngục lâu như thế mà còn chưa từng nhìn thấy mặt của Huyện thái gia bao giờ, suốt ngày bị bắt đến hình đường dụng hình, suýt nữa thì mất cả cái mạng.

Hễ nghĩ đến việc mình đã tiêu tốn một đống ngân lượng như thế, Lăng Ngọc lại đau lòng không thôi.

"Hiện giờ quầy trà buôn bán ngày càng sa sút, thiếp thấy Thiệu An chắc cũng không duy trì được bao lâu nữa, lúc đó trong nhà sẽ thiếu đi một khoản thu nhập.

Hôm đó mẹ đã đưa hết mười tám lượng mà người dành dụm được cho thiếp, tối qua thiếp đã trả lại nguyên vẹn cho người.

Tuy dùng nó là để cứu chàng, nhưng chung quy nó cũng là số tiền mà mẹ cực khổ chắt chiu cả đời, không đến nỗi vạn bất đắc thì không thể dùng, chàng thấy ta nói có đúng không?"

"Nàng nói đúng lắm, vất vả cho nàng rồi!" Trình Thiệu Đường chìm đắm vào đôi mắt như thể đang tỏa sáng của nàng, nghiêm túc đáp lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!