Chương 2: Vong Phu

(*) Vong phu: Người chồng đã mất.

Thấy mình sắp nện vào đầu của người nọ, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, nào ngờ người nọ bỗng vươn tay ra nắm chắc lấy ghế dài.

"Cái tên trộm cắp, ác tặc ức hiếp kẻ yếu này, buông ra!" Lăng Ngọc ra sức kéo lại băng ghế, nhưng đối phương quá khỏe, nàng kéo thế nào cũng không rút ra được tí nào.

Hai tay không được thì vẫn còn hai chân, nàng lập tức tung một chân lên, đá thật mạnh vào đũng quần của đối phương, lòng thầm thề rằng phải đá cho cái bọn ác tặc này đoạn tử tuyệt tôn, để cho bọn chúng biết được nàng không phải người dễ chọc!

Nào ngờ người nọ vẫn có thể tránh được một cú sút của nàng.

Nàng vẫn định đá thêm cái nữa, nhưng lại nghe thấy tiếng hét trầm thấp của nam tử vang lên: "Tiểu Ngọc, nàng làm gì đó?!"

Tiểu Ngọc?! Lăng Ngọc ngớ ra vì cách gọi đã lâu không có ai dùng này, trong thời gian nàng đang sững sờ, người nọ đã ném băng ghế dài đi, nắm lấy eo nàng bằng một bàn tay to lớn và giữ chặt nàng trong vòng tay của mình.

"Buông ra!! Nếu còn không buông ta gọi người đấy!" Lăng Ngọc lập tức bình tĩnh trở lại, ra sức giãy giụa.

"Nàng làm sao thế?"

"Buông ra, ngươi buông ta ra!!" Lăng Ngọc vừa sợ vừa hận, dùng hết sức bình sinh vừa đánh vừa vỗ đối phương.

"Tiểu Ngọc, là ta, ta là Thiệu Đường, là Trình Thiệu Đường đây!" Người nọ thấy nàng giãy giụa càng lúc càng dữ dội, cũng sợ nàng làm ầm ĩ đến người nhà nên vội vàng nói.

Khi ba chữ "Trình Thiệu Đường" lọt vào tai Lăng Ngọc, nàng lập tức dừng lại.

Người nọ ôm nàng quay người, để cho ánh trắng mờ mịt chiếu rọi khuôn mặt của mình: "Nàng nhìn kĩ chưa hả? Ta là là Thiệu Đường, là tướng công Trình Thiệu Đường của nàng mà!"

Lăng Ngọc nương theo ánh trăng mà nhìn rõ khuôn mặt của người đối diện, khi khuôn mặt kia hiện rõ trong mắt mình, mắt nàng đột nhiên trợn to.

"Hóa ra ta thật sự bị ngã chết rồi…" Nàng lẩm bẩm.

Ngay sau đó, mắt nàng tối đen, một lần nữa mất đi ý thức.

"Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc…"

Khi Lăng Ngọc tỉnh lại lần nữa thì phát hiện trong phòng đã thắp đèn, bóng người cao lớn đang ngồi ở mép giường, vừa thấy nàng mở mắt đã thờ phào nhẹ nhõm: "Nàng còn thấy không thoải mái ở đâu không?"

Nàng vô thức né tránh bàn tay toan vươn ra để ướm độ ấm trên trán mình của hắn và trừng mắt nhìn hắn với khuôn mặt cảnh giác.

Làm sao Trình Thiệu Đường không cảm nhận được sự đề phòng của nàng, hắn lấy làm khó hiểu, sau một hồi suy nghĩ vẫn chọn cách giải thích: "Chuyến tiêu này khá thuận lợi cho nên ta về sớm hơn dự kiến vài ngày.

Chẳng quan ban ngày đã trì hoãn vài giờ trên đường nên mới về muộn như vậy, chứ ta không định làm nàng sợ đâu, là ta không tốt."

Đêm hôm khuya khắt bỗng nhiên phát hiện có người vào phòng mình thì ai mà chẳng sợ hết hồn, huống chi Tiểu Ngọc còn là một nữ

tử trẻ tuổi.

Nghĩ đến đây, Trình Thiệu Đường càng cảm thấy áy náy hơn.

Lăng Ngọc nhìn chằm chằm hắn, một lúc lâu sau mới từ từ nhìn xuống đất, lúc nhìn thấy hai bóng người phản chiếu rõ ràng trên mặt đất, lông mày nàng càng nhíu chặt hơn.

Có bóng? Điều này có phải chứng minh rằng nàng gặp nạn lớn nhưng không chết không? Cơ mà, Trình Thiệu Đường thì sao? Một người đã chết nhiều năm bỗng nhiên xuất hiện trước mặt nàng, chẳng lẽ nàng gặp quỷ rồi? Nhưng quỷ mà có bóng sao?

Nàng cảm thấy não mình có chút không đủ dùng, một lát sau nàng dè dặt hỏi: "Ngươi thật sự là Trình Thiệu Đường sao?"

Trình Thiệu Đường dở khóc dở cười, nhưng vẫn cam chịu trả lời: "Phải, ta là Trình Thiệu Đường, nếu giả tùy nàng đổi!"

"Nhưng mà, nhưng mà…" Lăng Ngọc cảm thấy vô cùng mông lung.

Rõ ràng tướng công của nàng đã chết nhiều năm rồi mà!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!