Chương 19: Trở Về

Trans: Nàng fish.

" Tuy nói thế nhưng con không biết đấy thôi, thằng bé đó đã ở nhà chúng ta một khoảng thời gian trước khi làm lễ nhận con thừa tự, cha con đã gửi gắm rất nhiều tâm tư vào thằng bé, bây giờ bọn họ đột nhiên đổi ý, dù cha con không nói nhưng ta thấy trong lòng ông ấy không dễ chịu chút nào!" Châu Thị thở dài nói.

"Thà bây giờ đau ngắn còn hơn tương lai đau dài.

Tính của cha vốn đã thế, một thời gian nữa nghĩ thông suốt sẽ tốt thôi." Lăng Ngọc không đồng tính với suy nghĩ của bà.

Châu Thị bực mình dí ngón tay vào trán nàng: "Hai cha con các người, thật sự khiến người ta không biết phải nói gì, hai kẻ cứng đầu cứng cổ!"

Lăng Ngọc gối lên bờ vai của bà, ôm vòng vòng eo của bà và nói: "Cha cưới được người thật sự không biết là phước của bao nhiêu kiếp tu."

Lời này không phải cố ý nói ra để lấy lòng Châu Thị, mà chỉ vì nàng thật sự nghĩ như vậy.

Mẹ của nàng ấy à, tính tình dịu dàng hiền lành, khi còn trẻ bà cũng rất xinh đẹp, làm việc giỏi giang tháo vát, chuyện trong chuyện ngoài đều được bà lo liệu ổn thỏa.

Nhưng cha nàng thì khác, ông ấy là một người bảo thủ, vừa xấu tính vừa ngang ngạnh, làm việc thì độc tài, ngoài biết viết biết đọc mấy câu thơ ra thì cái gì cũng không biết, bình thường ở nhà chính là một ông lớn, chỉ thiếu điều mở miệng có cơm ăn, giang tay là có áo mà thôi.

"Mẹ được gả cho cha con mới là phước không biết bao nhiêu kiếp mới tu được." Châu Thị cười lắc đầu.

Được, hai người này một người nguyện đánh, một người nguyện chịu(*), đã thế nàng cũng chẳng thèm nhọc lòng nữa!

(*) Người tình ta nguyện.

"Thiệu Đường thật sự không sao chứ? Sẽ nhanh chóng quay về phải không?" Một lát sau, Châu Thị vẫn lo lắng mà hỏi.

"Mẹ yên tâm, chàng sẽ mau chóng trở về thôi." Lăng Ngọc thản nhiên dỗ bà.

Châu Thị vẫn không sao yên tâm được, cười nói: "Ta biết con rể là người phúc lớn mạng lớn.

Năm đó, trước khi hai con thành thân ta đã đi nhờ người bói thằng bé một quẻ, người đó nói rằng con rể là người có phúc."

"Mẹ nhờ vị tiên sinh nào bói vậy?" Lăng Ngọc hỏi.

"Tái bán tiên ở trên trấn, sao thế? Lẽ nào con cũng muốn đi coi thử?" Châu Thị hỏi.

Lăng Ngọc mỉm cười, không đáp mà nghĩ bụng: "Tìm hắn coi bói ư? Không đi nện hắn một trận đã là cách bà đây làm việc tốt mỗi ngày rồi! Người có phú ấy hả, hừ!"

Châu Thị ở lại chưa đầy một canh giờ đã rời đi, Lăng Ngọc bế bé Thạch Đầu tiễn bà đến đầu thôn, hai mẹ con dõi theo bóng dáng càng lúc càng xa của bà, cho đến khi bóng người dần dần biến thành một chấm đen rồi biến mất, bấy giờ nàng mới dắt tay nhi tử quay về nhà.

"Mẹ ơi, ngựa ngựa." Đi được một đoạn, có một xe ngựa ở phía sau chạy ngang qua hai mẹ con, bé Thạch Đầu vui sướng chỉ vào tuấn mã đang chạy như bay kia mà kêu lên.

"Ôi chao, bé Thạch Đầu thông minh quá, biết đó là con ngựa rồi cơ đấy." Lăng Ngọc cười khen thằng bé, thấy khuôn mặt tươi cười hớn hở của con, nàng không khỏi cưng nựng mà nhéo lên khuôn mặt nhỏ bé hồng hào của thằng bé.

"Cha ơi!" Thằng nhóc lại cất lên tiếng gọi non nớt.

Nụ cười trên mặt Lăng Ngọc lập tức cứng đờ, nàng khom người bế con lên: "Cha con lần này chắc chắn sẽ không sao đâu, cha con còn phải cùng mẹ nhìn con lấy vợ sinh con nữa!"

Bé Thạch Đầu không sao hiểu được những suy nghĩ rối bời trong lòng mẹ mình, bé chỉ nhõng nhẽo ôm lấy cổ của mẹ, gọi từng tiếng "cha cha" một cách rành rọt trong trẻo.

"Đại tẩu, đại tẩu, đại ca về rồi, đại ca về rồi!!" Đột nhiên, Trình Thiệu An chạy tới trước mặt bọn nàng, vừa chạy vừa kích động hô to.

Lăng Ngọc lập tức dừng bước, mở to hai mứt không dám tin.

Mặc dù ở trước mặt Châu Thị và Vương Thị nàng luôn hết sức kiên định mà nói với họ rằng, Trình Thiệu Đường nhất định sẽ bình an quay về.

Trên thực tế, những lời này đã được nói nhiều đến nỗi nàng không còn phân biệt được là mình đang an ủi các nàng, hay đang an ủi chính mình nữa.

"Cha ơi!" Bé Thạch Đầu nghe vậy vui vẻ vỗ tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!