Chương 15: Mất Việc

Trans: Nàng fish.

Sau khi trở về từ lần áp tiêu trước, hắn luôn cảm thấy nương tử có điều gì đó là lạ, chẳng qua nhất thời không hiểu ra sao, hôm nay trông thấy thái độ của nàng đối với tiểu Mục thì càng khiến hắn thêm nghi ngờ.

Tiểu Mục mới tới tiêu cục được nửa năm, ba tháng trước thì xin nghỉ về quê do trong nhà xảy ra chuyện, ngay cả hắn cũng chỉ làm việc chung với tiểu Mục chưa đến một tháng.

Đầu óc Lăng Ngọc nhanh chóng hoạt động, định viện một lý do nào đó cho qua chuyện, nhưng không biết vì sao mà khi đối diện với đôi mắt sâu thẳm chất chưa lo âu của hắn, trái tim đang lơ lửng của nàng thoắt cái hạ xuống, quay về hiện thực.

"Nếu thiếp nói với chàng rằng, kiếp trước thiếp biết tiểu Mục, chàng có tin không?" Nàng hỏi dò.

Trình Thiệu Đường cau mày: "Nếu nàng không muốn trả lời thì ta cũng không ép nàng nữa, nàng cần gì nói những lời này."

Huống hồ, người ta thường nói là, nếu kiếp này có may mắn kết thành phu thê thì đều nhờ duyên phận kiếp trước tu được.

Nếu như nói người kiếp trước mà nàng biết, có lẽ phải là hắn mới đúng?

"Là chàng muốn hỏi mà, bây giờ ta nói cho chàng, chàng lại không tin." Lăng Ngọc không hề bất ngờ trước phản ứng của hắn, nàng khẽ hừ.

Trình Thiệu Đường lắc đầu bất lực, đang định nói gì đó thì Lăng Ngọc đã nói trước: "Thiếp từng sống hai kiếp đó! Kiếp trước chàng mất sớm, bỏ lại ta và bé Thạch, ta.."

Không biết vì sao, nàng bỗng dưng nhớ đến những khổ cực ở kiếp trước, sống mũi cay cay, trong lòng dâng lên nỗi tủi hờn khó nói thành lời, giận dỗi nói: "Ta đã mang theo bé Thạch Đầu và toàn bộ gia sản của chàng tái gí, từ đó về sau sống cuộc đời giàu sang hạnh phúc!"

Trình Thiệu Đường dở khóc dở cười, khẽ trách: "Nàng chỉ biết nói nhảm!"

Lăng Ngọc lập tức bùng nổ, tức giận mà nói: "Thiếp nói nhảm gì chứ? Chẳng lẽ thiếp không thể tái giá, phải thủ tiết vì chàng sao? Hay là thiếp không thể sống cuộc đời giàu sang phú quý?!"

Thấy nàng tức đến nỗi đôi mắt sóng sánh, Trình Thiệu Đường không nhịn được cười, nhưng lại sợ nàng bực hơn nên vội vàng kìm chế, hắn nắm nhẹ lấy tay nàng định an ủi vài câu, nào ngờ Lăng Ngọc lại vung tay của hắn ra, quay người, đưa lưng về phía hắn.

Trình Thiệu Đường cười, vươn tay ôm lấy eo nàng, lại bị nàng hất mạnh tay ra không chút đắn đo, hắn không biết phải làm sao, thủ thỉ nói: "Ta hứa với nàng, nhất định sẽ cố gắng kiếm tiền nuôi gia đình, chắc chắn sẽ cho nàng một cuộc sống giàu sang phủ quý, hạnh phúc không sầu lo!"

Giọng nói trầm khàn của nam nhân trong bóng đêm mờ mịt khiến cho lòng nàng lâng lâng, và cũng có lẽ vì vậy mà nàng luôn cảm thấy trong giọng nói của chàng chất chứa sự dịu dàng, tinh tế.

Mải đắm chìm trong hương vị của cám rỗ làm nàng không để ý đến việc chàng đã bỏ qua những lời về tái giá, nàng hục hặc mà hừ một tiếng, vươn tay ôm lấy bé Thạch đầu đang ngủ say sưa vào lòng, như thể chỉ khi làm như vậy mới có thể khiến trái tim đang đập dồn dập của nàng không đến nỗi loạn nhịp.

Trình Thiệu Đường không thấy nàng nói năng gì, suy nghĩ một lát rồi thử ôm lấy nàng, lần này Lăng Ngọc chỉ khẽ cựa quậy tỏ ý từ chối, nhưng không còn hất tay hắn ra nữa.

Như vậy là hết bực rồi? Hắn khẽ bật cười.

"Không được cười!" Lăng Ngọc bị hắn cười đến nỗi cả người không được tự nhiên, giống như có người phẩy nhẹ lông vũ lên trái tim nàng vậy, cảm giác ngưa ngứa, tê dại.

Trình Thiệu Đường cười tủm, định ôm nàng vào lòng thì bàn tay to lớn lại chạm vào một cơ thể bé nhỏ nào đó, hắn ngớ ra, giọng nói có chút bất lực, nhưng phấn lớn là ấm ức: "Tên nhóc này đã hơn một tuổi rồi, nàng còn muốn cu cậu ngủ cùng chúng ta đến lúc nào?"

Lăng Ngọc thơm lên khuôn mặt của nhi tử, nghiêng mặt nhìn hắn với vẻ hả hê: "Nếu chàng không thích thì tự đi sang phòng khác mà ngủ."

Cho nên, nàng nói vậy là chỉ cần nhi tử, không cần tướng công nữa? Trình Thiệu Đường nhướng mày, nhưng hiếm khi trông thấy nàng cười một cách dí dỏm như thế, hắn chỉ đành lắc đầu bất lực, nhéo nhẹ chóp mũi nàng: "Nàng đó…."

Giọng nói của hắn thật sự quá đỗi dịu dàng, ngay cả đôi mắt đen láy như mực cũng như hai hồ nước mùa xuân có thể nhấn chìm người ta.

Thế nhưng, nam nhân này càng tốt, càng bao dung nàng, thì càng khiến nàng cảm thấy tủi thân.

Nàng chẳng nhớ nổi đã bao lâu rồi mới có người đối xử với nàng bằng thái độ cưng chiều và dịu dàng như vậy.

"Mấy ngày nữa sẽ để thằng bé ngủ với mẹ…." Giọng của nàng cực kỳ khẽ khàng, nếu không phải thính lực của Trình Thiệu Đường vô cùng tốt, có lẽ cũng chẳng nghe rõ nàng đang nói gì.

Có lẽ mấy ngày nữa nàng có thể khắc phục được nỗi sợ hãi trong lòng, và sẽ không còn sợ cảm giác ban đêm có thêm một người bên cạnh nữa!

"Được…" Hắn nói nhỏ.

Ngay sau đó, Lăng Ngọc có chút bất đắc dĩ, không phải ban đầu chàng muốn hỏi nguyên nhân nàng trở nên kỳ lạ sao? Sao cuối cùng trọng tâm của câu chuyện lại lệch ra xa tít tắp thế này?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!