Chương 14: Nghi Ngờ

Trans: Nàng fish.

Về đến nhà thấy Vương Thị và bé Thạch Đầu, niềm hạnh phúc lại ngập tràn trong lòng Trình Thiệu Đường.

Và dĩ nhiên, hắn sẽ không kể cho người nhà biết những chuyện nguy hiểm đã xảy ra trên đường, chỉ chọn vài chuyện râu ria để nói, may mà Vương Thị chỉ quan tâm hắn có thể bình an quay về hay không, còn những chuyện khác cũng không quá quan tâm.

Ban đầu bé Thạch Đầu còn hơi thấy xa lạ với cha mình, dù Vương Thị có dỗ bé thế nào thì bé cũng không chịu gọi tiếng cha, đến khi Trình Thiệu Đường ôm bé giơ lên cao vài lần, thằng nhóc mới phấn khởi ôm lấy cổ hắn, luôn mồm gọi "cha", tiếng gọi đầy vui sướng.

Lăng Ngọc ở bên cạnh xem hai cha con vui đùa, đồng thời nghỉ ngơi một chút, sau đó lại đi rửa những đồ hôm nay đã bày bán để ngày mai lại dùng.

"Ta nghe mẹ nói, thời gian này đệ đã hiểu chuyện hơn nhiều, đệ vất vả rồi!" Trình Thiệu Đường bế nhi tử, nhìn Trình Thiệu An bằng ánh mắt tán dương, vui mừng nói.

Trình Thiệu An cười hề hề như thằng ngốc và gãi tai.

Sau khi trông thấy Vương Thị và Lăng Ngọc không có ở đây, hắn lập tức ngậm ngùi tố khổ: "Đại ca à, huynh không biết đại tẩu quá đáng thế nào đâu, đệ nói một câu không vừa ý là tẩu ấy lại uy hiếp đệ, không cho đệ chút thể diện nào, quá ư là đáng ghét!"

"Nàng uy hiếp đệ cái gì?" Trình Thiệu Đường tò mò gặng hỏi.

"Tẩu ấy uy hiếp đệ rằng sẽ kể cho biểu muội nghe chuyện năm tuổi đệ vẫn đái dầm ra giường, bảy tuổi tham ăn suýt nữa bị bắt cóc, tám tuổi cởi truồng bị chó đuổi, huynh nói xem có phải tẩu ấy quá đáng quá rồi không?!" Nói đến đây, Trình Thiệu Đường lại tức không chịu nổi, nhưng đã bị người ta bắt thóp thì không thể không chịu thua.

Một lúc sau, hắn giận dỗi trừng mắt với huynh trưởng: "Đại ca! Có phải huynh đã kể những chuyện này cho tẩu ấy không?"

Trình Thiệu Đường có hơi buồn cười, nhưng sợ đệ đệ nhìn thấy sẽ càng buồn nên vội vàng kìm nén, nghe thấy đệ đệ hỏi như vậy thì vội lắc đầu: "Không phải ta, ta chưa từng kể với nàng ấy những chuyện này."

"Không phải huynh á? Vậy chẳng lẽ là mẹ ư?" Trình Thiệu An buồn bực, lẩm bẩm phàn nàn: "Mẹ cũng thật là, sao lại nói với đại tẩu những chuyện này chứ, rốt cuộc ai mới là con ruột của mẹ đây?"

Trình Thiệu Đường cuối cùng cũng không nhịn được cười.

Hắn coi như đã hiểu rõ, Lăng Ngọc nhìn trông dịu dàng điềm đạm, thực ra nội tâm rất mạnh mẽ, may mắn thay, dù là vậy nhưng nàng vẫn rất kiên nhẫn dỗ dành Vương Thị.

Vương Thị là người mềm yếu, những năm qua đã quen nghe theo lời trưởng tử, trưởng tử lại thường xuyên không ở nhà, nhưng bà vẫn vui vẻ nghe theo lời dâu trưởng, nhờ vậy mà mẹ chồng nàng dâu chung sống khá hòa thuận.

Lăng Ngọc trả lại chậu gỗ đã mượn cho A Ngưu thẩm ở sát vách, rồi trả lời qua loa lấp lửng khi A Ngưu thẩm hỏi thời gian qua nhà bọn nàng đã kiếm được bao nhiêu tiền từ việc buôn bán, sau đó trêu Nữu Nữu cháu gái của A Ngưu thẩm vài câu mới chào tạm biệt.

Ra khỏi nhà A Ngưu thẩm, Lăng Ngọc bỗng nhiên trông thấy một nam tử trẻ tuổi đi tới đi lui dưới tàng cây tùng cách nhà nàng không xa, nam tử đang ôm trong ngực một đồ vật vuông vắn được bọc bằng vải xanh, đã mấy lần hắn muốn đi về phía cổng nhà nàng, nhưng cuối cùng cũng chỉ đi được nửa bước rồi rụt chân về.

Lăng Ngọc lấy làm khó hiểu, híp hai mắt nhìn chằm chằm người nọ, cho đến khi người nọ dường như đã hạ quyết tâm, đang xoay người lại định đi về phía cổng thôn thì nàng cuối cùng cũng nhìn rõ diện mạo của đối phương.

"Tiểu Mục, là đệ sao? Tới tìm Trình đại ca hả? Sao không vào ngồi đi?" Nàng sải bước đi tới, mỉm cười với nam tử trẻ tuổi tên là tiểu Mục đang tỏ ra hết sức ngạc nhiên.

"Tẩu, tẩu tử." Tiểu Mục bất ngờ khi nàng nhận ra mình.

"Đại ca Trình của đệ cũng mới về hôm nay, bây giờ chắc đang ở trong phòng nói chuyện với đệ đệ.

Trình Thiệu ca, tiểu Mục tới tìm chàng này!" Lăng Ngọc nhiệt tình dẫn hắn vào phòng.

Vì có chuyện trong lòng nên vẻ mặt của tiểu Mục có hơi hoảng hốt, Lăng Ngọc cũng không để ý mà đi thẳng vào phòng gọi Trình Thiệu Đường.

Trình Thiệu Đường đang dắt bé Thạch Đầu tập đi, thấy bước chân của cậu nhóc nhà mình đã ngày một vững vàng, hắn không khỏi nhoẻn miệng cười.

Chợt nghe thấy tiếng gọi của Lăng Ngọc khiến hắn hơi giật mình, bế nhi tử đã tập đi đến đi mỏi, đang dang hai tay đòi bế lên, ngay sau đó, hắn thấy Lăng Ngọc dẫn theo một nam tử trẻ tuổi ăn mặc gọn dàng đi tới, người này chính là tiểu Mục, tiêu sư mới tới tiêu cục cách đây không lâu.

Hắn cau mày nhìn Lăng Ngọc bằng ánh mắt hoài nghi, nhưng có vẻ nàng vẫn chưa phát giác ra điều bất thường, rồi hắn tiến lên nói: "Sao đệ tới đây? Chuyện trong nhà đã giải quyết xong chưa?"

"Giải quyết xong rồi ạ." Tiểu Mộc đứng thẳng lưng theo bản năng, trả lời.

"Vào nhà ngồi đi!" Trình Thiệu Đường gật đầu, muốn đưa nhi tử cho Lăng Ngọc, nhưng thằng nhóc lại ôm lấy cổ hắn làm nũng không chịu buông tay, hắn bất đắc dĩ vỗ vào cái mông nhỏ của thằng bé, đành thuận theo.

Lăng Ngọc rót chè cho bọn họ, đỗ bé Thạch Đầu ra ngoài với nàng, để lại không gian trong phòng cho hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!