Edit: uyenchap210.
Trình Miểu cắm đầu đi một đoạn đường thì trái tim loạn nhịp mới dần bình ổn lại.
"Biểu ca, huynh đang làm gì thế?" Chợt thấy đằng trước có người đang ngồi xổm bên người, quan sát một gốc cỏ, nàng nhìn kỹ thì nhận ra đó là Lăng Chước, không khỏi tò mò gọi.
Lăng Chước nhìn qua, thấy là nàng thì vội vàng đứng dậy, vỗ vỗ áo bào, thi lễ chào nàng: "Biểu muội!"
"Huynh đang nhìn gì thế? Sao tập trung vậy?" Trình Miểu tò mò nhìn cây cỏ kia, trông rất bình thường, không có gì đặc biệt.
"Huynh đang nghiên cứu nó là loại cổ nào, sao có thể mọc tốt như vậy giữa mùa thu này." Lăng Chước nghiêm túc trả lời.
Trình Miểu bật cười: "Thế huynh nghiên cứu ra chưa?"
"Kiến thức của huynh hạn hẹp, vẫn chưa nghiên cứu ra." Lăng Chước thở dài buồn phiền, sau đó lập tức lấy lại tinh thần, "Nhưng mà cũng không sao, huynh về xem sách, xem trong sách có ghi ghép không."
Trình Miểu lấy làm buồn cười, nhưng cũng hiểu tính của biểu huynh, hồi lâu sau mới nói: "Biểu ca học giỏi như thế, vậy hai năm sau sẽ tham gia kỳ thi mùa xuân chứ?"
Lăng Chước lại lắc đầu: "Ông nội bảo huynh chưa đủ kiến thức, đề nghị huynh ôn luyện thêm mấy năm, đợi đến khóa sau mới tham gia, hai tháng nữa, huynh sẽ đi ngao du, mở mang tầm mắt."
Trình Miểu bất ngờ: "Bà ngoại và bác gái đã đồng ý rồi ạ?"
"Mới đầu bà nội và mẹ đều không đồng ý, chỉ là ông nội rất kiên quyết, huynh cũng muốn đi, cha cũng không phản đối, thế nên cuối cùng hai người họ vẫn đồng ý." Nhắc tới chuyện sắp đi du ngoạn, trong mắt Lăng Chước tràn ngập chờ mong.
"Có câu, đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường, chẳng trách lại có người nói, không để tâm chuyện bên ngoài, một lòng đọc sách thánh hiền thì không nên cơm cháo. Tuy lời này có hơi phiến diện nhưng cũng có ý đúng." Lăng Chước vỗ vỗ ống tay áo, lúc này mới nhận ra nàng có một mình, nhíu mày hỏi: "Sao một mình muội ở đây?"
"Thấy nhàm chán nên đi dạo xung quanh thôi ạ." Trình Miểu bâng quơ trả lời.
Lăng Chước không hài lòng mà nói: "Thánh nhân có nói, phụ…"
Nhưng đột nhiên nhớ lời mẫu thân đã dặn nhiều lần, không cho phép hắn nói mấy câu "Thánh nhân dạy quân tử nói" gì gì đó với biểu muội, thế là đành gắng gượng nuốt ngược lời trở về, chỉ là vẫn nghiêm mặt, không hài lòng trừng mắt với nàng.
Trình Miểu vốn đã chuẩn bị sẵn sàng nghe hắn nói, lại thấy hắn chỉ nói phần đầu rồi thôi, không khỏi ngẩn người một lúc.
Lăng Chước nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, chỉ là vẫn nhớ tới mẫu thân nên đổi cách dạy dỗ: "Con gái con đứa phải ngoan hiền lịch sự, đoan trang giữ lễ, mặc dù không đến mức bắt muội đại môn không ra nhị môn không tới, nhưng đi đứng cũng nên chú ý lễ nghĩa, bên cạnh lúc nào cũng phải có người hầu, đây cũng là chỗ kiêu hãnh của tiểu thư khuê các. Tuy nơi này có thị vệ trong cung bảo vệ, nhìn chung an toàn hơn thật, nhưng cũng không thể dám chắc chu toàn.
Dù dã thú mãnh cầm đã bị cách ly nhưng không tranh khỏi sẽ có kẻ lòng dạ xấu xa đục nước béo cò, nếu xảy ra chuyện sẽ kéo theo rất nhiều phiền phức…"
Tuy Trình Miểu không hiểu tại sao lần này không trích dẫn điển cố, nhưng có thể thấy được hắn càng nói càng hăng, thao thao bất tuyệt lai dai không ngớt, không hề có ý định dừng lại, nhưng nàng không dám lên tiếng ngắt lời hắn, sợ sẽ chuốc lấy thêm nhiều lời càm ràm từ hắn hơn, chỉ đành nín nhịn đỏ mặt, cúi đầu làm bộ khúm núm nghe, đợi hắn kết thúc lời giáo huấn.
Mãi mới thấy hắn nuốt nước bọt, có vẻ như định chấm dứt, nàng đang định thở phào, không ngờ hắn lại chuyển sang chuyện khác, bắt đầu nói: "Phàm là nữ tử, ngôn từ đứng đắn, cử chỉ đoan trang, tuy là…"
"Lăng Chước!" Đột nhiên có một giọng nam ngắt lời hắn, cũng làm cho Trình Miểu như được ân xá, nhìn lại thấy là Triệu Thụy thì vội vàng hành lễ, không đợi Lăng Chước nói đã chạy trối chết.
Trốn thẳng về doanh trướng, nàng mới thở phào một hơi dài, lau lau mồ hôi trên trán, tự rót cho mình chén trà trước ánh mắt kinh ngạc của thị nữ.
Sau đó, nàng luôn ở trong trướng không đi đâu hết, mãi đến khi Tiêu Hạnh Bình đến, cho lui tất cả người hầu, ngồi bên cạnh nàng, nhìn nàng chăm chăm.
Trình Miểu bị nhìn chằm chằm thì mất tự nhiên: "Bá mẫu nhìn cháu như vậy làm gì?"
"Cháu nói thật cho ta biết, ban sáng Thái tử điện hạ nói gì với cháu?" Tiêu Hạnh Bình nghiêm mặt hỏi.
Trình Miểu giật thót: "Không, không có gì, không có gì để nói hết."
"Cháu không cần giấu ta, tình cảm Thái tử điện hạ đối với cháu, giấu được người khác chứ không giấu được ta, ngay từ đầu ánh mắt ngài ấy đã luôn hướng về cháu dù là vô tình hay cố ý, tâm tư ấy lộ rõ từ lâu rồi."
Trình Miểu chột dạ cúi đầu.
Tiêu Hạnh Bình thở dài, nắm tay nàng, nói: "Đúng là một nhà có nữ, trăm nhà cầu, ngay cả nhà đế vương cũng để mắt tới, chỉ tiếc rằng mẹ của cháu và cữu mẫu của cháu phí hoài công sức, đang muốn thân càng thêm thân đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!