Edit: uyenchap210.
Chuyện Thế tử Trấn quốc công đính ước với trưởng nữ của Đàm tế tửu Quốc Tử Giám nhanh chóng truyền đến tai Khải Nguyên đế Triệu Uân, hắn khó nén kinh ngạc mà rằng: "Đúng là một lựa chọn bất ngờ."
Nhưng dù thế nào thì hôn sự của Thế tử Trấn quốc công cũng là một chuyện tốt.
Quyết xong hôn sự cho trưởng tử, Lăng Ngọc thở phào nhẹ nhõm rồi lại vùi đầu chuẩn bị cho hôn sự. Dù sao đây cũng là hỉ sự đầu tiên trong lứa con cháu phủ Trấn quốc công, lại cưới dâu trưởng nên tất nhiên không thể qua loa.
Ngay cả Trình Miểu cũng bắt đầu bận rộn, vừa giúp mẫu thân lo chuyện nhà, vừa phụ trách trông nom hai đệ đệ bé Gỗ và bé Thóc.
Be Thóc mười hai tuổi đã ra dáng tiểu ca ca, thỉnh thoảng cũng giúp đỡ chăm đệ đệ, nhưng mà hầu hết thời gian vẫn không thích nhóc tỳ đệ đệ, chơi với bé không được một lát đã bỏ rơi bé, chạy biến đi nhanh như chớp, để bé Thóc đuổi theo không kịp khóc um lên.
Mỗi lần như thế, Trình Miểu lại tức gần chết, không nói hai lời đã đuổi theo, véo tai bé Gỗ giáo huấn một trận, giáo huấn cho đến khi không dám ứ hừ tiếng nào mới vòng về dỗ bé Thóc.
Lúc này, Lăng Ngọc bận rộn cuối cùng cũng có thời gian xem con nhỏ, xa xa thấy nữ nhi dịu dàng dỗ dành bé Thóc, dỗ bé từ khóc tùm lum lem nhem thành nín khóc cười tươi.
Bé Thóc nhìn thấy mẫu thân lập tức vùng ra khỏi vòng tay ấm áp của tỷ tỷ, chạy tới ôm chân Lăng Ngọc, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nũng nịu gọi: "Mẹ…"
Lăng Ngọc xoa khuôn mặt còn hơi ướt lạnh của bé, dắt tay bé đi về phía Trình Miểu, hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?"
"Chuẩn bị xong rồi ạ, mẹ cứ yên tâm, con nhất định sẽ chú ý bé Gỗ, không để thằng bé chạy lung tung đi gây họa."
"Cơ hội hiếm có như thế, con đi cùng để mở mang tầm mắt là chính, bé Gỗ đã có cha và huynh trưởng của con chú ý rồi, không cần con phải theo sát nó suốt đâu." Lăng Ngọc cười nói.
Hội săn bắn mùa thu năm nay, hiếm có dịp Khải Nguyên đế dẫn theo Hoàng hậu, tất nhiên cũng cho phép nữ quyến các phủ tham gia. Lăng Ngọc đang bận chuyện hôn sự của trưởng tử mấy tháng nữa nên không định tham gia, để cho Trình Miểu đi chơi.
Cơ hội như này rất hiếm, nhân lúc bây giờ vẫn đang là con gái không buồn không lo, không đi thăm thú thì đúng là đáng tiếc.
Lần đầu Trình Miểu được tham gia hội săn bắn của Hoàng gia, trong lòng cũng rất hứng khởi, mặc dù Lăng Ngọc không đi nhưng đã nhờ Tiêu Hạnh Bình chú ý nữ nhi hộ.
Tiêu Hạnh Bình là phu nhân của thống lĩnh Cấm Vệ quân Chử Lương, tất nhiên cũng tham gia hội săn bắn lần này, bởi vì tái giá nên trong mắt phu nhân các phủ luôn bị cho là khác người, mà tất nhiên nàng sẽ không tự chuốc nhục vào thân, dù lúc còn ở thôn Trình Gia nàng đã nổi danh "quả phụ xinh đẹp" nhưng vẫn phải chưa trải chịu những cảnh như vậy đấy thôi.
Hơn nữa, nữa người kia cũng chỉ dám chỉ trỏ lời ra tiếng vào sau lưng, còn ở trước mặt nàng, có ai không thân thiết khách sao, lễ nghĩa chu toàn.
Hai nhà Chử Trình thân gần đó giờ, Trình Miểu cũng rất quý vị bá mẫu này nên trên đường đi ngồi chung một xe với Tiêu Hạnh Bình, nói cười rôm rả, không cảm thấy buồn chén.
Lần này có không ít phu nhân tiểu thư của các phủ đi theo, Trình Miểu cũng nhìn thấy không ít người quen, thí dụ như Lục cô nương Mạnh Thục Oánh của phủ Thừa Ân công.
Tất nhiên Mạnh Thục Oánh cũng nhìn thấy nàng, từ xa gật đầu, coi như chào nhau.
Phủ Trấn quốc công là nhà võ tướng, tất nhiên khỏi phải bàn tới Trình Thiệu Đường, từ lúc còn rất nhỏ đã theo cha lên núi đi săn kiếm ăn, sau này lại chinh chiến sa trường nhiều năm, tuy những năm này thiên hạ thái bình, đã được điều về chấp chưởng Hình Bộ nhưng vỗ nghệ không hề mai một, đều có thu hoạch kha khá trong hội săn bắn hàng năm.
Chỉ là lần này hắn không định thể hiện, vì dẫn theo bé Gỗ, phải trông con không cho con đi linh tinh.
Mà lớp trẻ Thái tử Triệu Thụy, Tuyên vương Triệu Tuân, Thế tử Trấn quốc công Trình được luyện văn học võ từ nhỏ nên có màn thể hiện rất xuất sắc, chưa tới nửa ngày, mỗi người đã săn được không ít con mồi.
Trình Miểu túm tụm một chỗ với hội tỷ muội quen biết trước đây rồi đường ai nấy đi, hiếm lắm mới có cơ hội ra ngoài một chuyến, tất nhiên mọi người muốn nhân cơ hội thăm thú xong quanh, dù sao chỉ cần không ra khỏi khu vực có thị vệ canh gác thì vẫn an toàn.
"Bé Bùn!" Trình Miểu đang đi bộ trên một bãi cỏ, đột nhiên nghe sau lưng có người gọi nhũ danh của mình, nhìn lại thì thấy Triệu Thụy đã xuất hiện từ lúc nào không biết.
Nàng bực bội dẩu môi, nhưng vẫn nhớ hành lễ, sau đó mới nói: "Không được gọi tên này!"
Triệu Thụy cười cười, ném con thỏ rừng chàng săn được xuống đất: "Ống tay áo của cô bị rách một đường, nàng khâu giúp cô đi."
Trình Miểu khẽ hừ một cái: "Thái tử điện hạ nhiều người hầu hạ như vậy, sao cần tới ta động tay?"
"Không giúp cũng không sao, cũng không phải cái gì to tát." Thấy nàng không đồng ý, Triệu Thụy cũng không thèm quan tâm.
Hắn nói như vậy, Trình Miểu lại không yên tâm: "Rách thế nào? Đưa đây ta xem!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!