Edit: uyenchap210.
Hoàng hậu biết nhi tử cải trang làm thị vệ trong cung đến phủ Thừa Ân công thì ngơ người một lúc.
"Điện hạ trăm công nghìn việc mà vẫn dành thời gian tới xem lễ, chứng tỏ có ý với Lục cô nương. Bây giờ Lục cô nương đã cập kê, cũng nên làm mai rồi, nương nương có tính toán gì không?" Thải Vân khẽ hỏi.
Hoàng hậu lắc đầu: "Ta hiểu ý của ngươi, chỉ là Thụy nhi, đứa bé này… Tâm tư kín kẽ thâm sâu, ngay cả bổn cung cũng không nhìn ra nó có ý đó với Oánh nhi."
Hơn nữa, bệ hạ sẽ không cho phép một nhà sinh ra hai đời hoàng hậu liên tục, Mạnh thị đã có một vị hoàng hậu là nàng, thế thì con cháu đời tiếp không thể làm chủ trung cung được nữa.
Nàng dịu dàng lau khóe miệng cho con nhỏ, nhìn con nhỏ cười ngọt ngào với mình mà cũng không nhịn được mỉm cười.
Không sinh được nữ nhi dù có hơi tiếc nuối nhưng đã hạ sinh được Tam hoàng tử vì bệ hạ, nàng vẫn cảm thấy đây là ơn huệ to lớn nhất trời xanh ban cho mình.
Thải Vân như đã hiểu ra.
Nhắc tới Trình Miểu, sau khi nghe Triệu Thụy nói một hồi, tuy lập tức quên sạch, nhưng chỉ cần Lăng Ngọc hỏi ý nàng về công tử của ba nhà kia là nàng lại ngập ngừng, còn nói: "Con thấy ai cũng không ổn."
Lăng Ngọc kinh ngạc: "Sao lại nói thế, chẳng lẽ con gặp họ rồi? Hay là nghe được gì từ đâu?"
Ngoài hai nguyên nhân này ra thì Lăng Ngọc thật sự không nghĩ ra còn có cái gì khiến con nhóc này đổi ý.
Trình Miểu ập ờ: "Cũng không có gì, chỉ cảm thấy bọn họ không hợp thôi."
Thấy nữ nhi không muốn nói rõ ngọn ngành, Lăng Ngọc bất đắc dĩ nhưng cũng không truy hỏi. Dù sao người cầu hôn nhiều như vậy, ba nhà này không được thì chọn người khác, rồi sẽ chọn được người vừa ý thôi.
Song, dù sao vẫn thấy tiếc, Lăng Ngọc tốn không ít tâm tư mới chọn được ba vị này đấy!
Suy nghĩ một hồi vẫn không cam tâm mà hỏi: "Không cần nghĩ lại thật à? Ngô Tam công tử kia dịu dàng, thiện lương…"
"Đúng, người biết thương hương tiếc ngọc như vậy tất nhiên dịu dàng thiện lương rồi." Trình Miểu lầm bầm trong lòng.
Lăng Ngọc không biết suy nghĩ của nữ nhi, lại hỏi tiếp: "Hứa Đại công tử hiếu học cầu tiến, là người trưởng thành hiểu lễ nghĩa, cử chỉ lời nói đoan chính, xứng đôi vừa lứa. Đổng Đại công tử thì nói là làm, phẩm hạnh cao đẹp, quả thật là một chính nhân quân tử."
"Một người cả ngày cắm mặt vào nghiên cứu cơ quan ám khí, coi mọi thứ xung quanh như không khí, một người đã có hứa hẹn với biểu muội, sao mình dám xen vào chứ?" Trình Miểu lại oán thầm trong lòng.
Lăng Ngọc vừa nhìn sắc mặt vừa nói, tất nhiên nhận ra nữ nhi không thích ba người này, đành thôi vậy.
"Thưa phu nhân, biểu thiếu gia đến ạ!" Đúng lúc này có thị nữ vào bẩm, Lăng Ngọc nghe vậy tươi cười: "Hóa ra là Lăng cử nhân của chúng ta đến."
Vừa dứt lời, Lăng Chước một thân áo bào thư sinh đi sau lưng thị nữ tiến vào, chắp tay hành lễ: "Cô mẫu, biểu muội."
"Lăng cử nhân, có thể đón được huynh tới kinh thành đúng là không dễ dàng!" Tuy là từ nhỏ đã bị vị biểu ca này càm ràm, nhưng xa cách lâu ngày gặp lại, Trình Miểu vẫn rất vui.
Mấy tháng trước, rốt cuộc Lăng Trước cũng thi đỗ, trở thành cử nhân trẻ tuổi nhất huyện Thanh Hà, cũng làm Lăng tú tài mừng như điên, đến mức ông còn đào bình rượu quý chôn nhiều năm lên, sung sướng uống mấy chén.
Hôm qua, Lăng Chước đi cùng Lăng tú tài và phu thê Chu thị lên kinh, đây cũng là lần thứ hai phu thê Lăng tú tài đến kinh thành từ sau lần đưa tiễn Lăng Bích hồi hương đó. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cả nhà sẽ định cư tại kinh thành, đoàn tụ với nhà Lăng Đại Xuân.
Được biểu muội gọi như vậy, Lăng Chước lộ ra đôi phần ngượng ngùng mà ít khi thấy được, Lăng Ngọc nhìn mà cười không ngớt.
Trình Miểu không sợ trời, không sợ đất, nhưng lại rất sợ biểu ca tìm được lỗi sai của nàng rồi càm ràm không dứt, bây giờ hiếm lắm mới thấy được bộ dạng này của huynh ấy thì lập tức sung sướng vô cùng.
Lăng Chước bị nàng cười đùa mà khuôn mặt tuấn tú càng đỏ bừng, tay chân luống cuống, cuối cùng đưa mắt cầu cứu Lan Lăng đang ở bên cạnh.
Dù sao Lăng Ngọc cũng rất thương cháu trai, tức giận véo tay nữ nhi: "Thôi không cợt nhả nữa, xem con cười biểu ca của con thành thế nào kìa."
Bấy giờ Trình Miểu mới thôi.
Lăng Ngọc cũng không để ý tới nàng nữa, bảo Lăng Chước ngồi xuống, hỏi thăm tình hình sức khỏe của phu thê Lăng tú tài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!