Edit: uyenchap210.
"Sao không ngắm hoa nữa rồi?" Thấy nữ nhi một thân một mình trở về, Lăng Ngọc thuận miệng hỏi.
"Thấy không có gì thú vị nên về ngồi chơi nói chuyện với mẹ luôn." Bé Bùn ôm tay nàng, nũng nịu nói.
Lăng Ngọc trìu mến véo mũi bé, "Vậy thì ngồi ngoan ở đây, không được đi lung tung, trong cung nhiều quy củ, nhỡ xảy ra chuyện gì lại không hay."
"Biết ạ." Bé Bùn ngọt ngào đáp.
Hai mẹ con nhìn nhau cười, một vài phu nhân cáo mệnh chú ý tới họ chủ động đi tới bắt chuyện, Lăng Ngọc đối đáp thuần thục, bé Bùn thì ngoan ngoãn ở bên, nhận được không ít lời khen.
"Miểu nha đầu qua đây với bản cung nào." Giọng nói dịu dàng của hoàng hậu nương nương truyền từ trên xuống, làm cho ánh mắt của tất cả mọi người trong điện đổ dồn về bé Bùn.
Bé Bùn điềm nhiên bước tới, hành lễ: "Hoàng hậu nương nương"
Hoàng hậu nương nương một tay nắm tay bé, một tay kéo cháu gái nhiều năm không gặp, cười hỏi: "Miểu nha đầu làm quen với Oánh Nhi chưa?"
Bé Bùn hé môi cười: "Vừa gặp trong vườn ạ."
Tuy Mạnh Thục Oánh đã nghe mẫu thân nhắc trước, nữ nhi của Trấn quốc công khá có thể diện trước mặt hoàng hậu, chỉ là không ngờ hoàng hậu lại có thái độ thân thiết đến vậy, thế nên trên mặt cũng chợt hiện lên đôi phần kinh ngạc.
"Bổn cung mới nhớ ra, hai con cách nhau một tháng tuổi thì phải." Hoàng hậu vừa cười vừa nói.
"Ta sinh vào tháng Chín." Mạnh Thục Oánh lập tức nói.
"Vậy ta lớn hơn Mạnh cô nương một tháng rồi."
"Trình tỷ tỷ." Mạnh Thục Oánh chủ động gọi.
"Mạnh muội muội." Người ta đã chủ động tỏ ra thân thiết, bé Bùn cũng thoải mái gọi muội muội, dù sao bé cũng không mất gì.
Nhìn hai tiểu cô nương gọi nhau tỷ muội, trên mặt hoàng hậu nở ra nụ cười hài lòng.
Cháu gái rời kinh đã lâu, muốn dung nhập với các quý nữ trong kinh cần dựa vào Miểu nha đầu giúp đỡ.
Phu nhân các phủ ở đây đều là người hiểu chuyện, tất nhiên nhìn ra dụng ý của hoàng hậu.
Thừa ân công sinh được năm trai ba nữ, trưởng tử, tam tử và trưởng nữ đều là con vợ cả, phụ thân của vị Mạnh Lục cô nương trước mắt này chính là đệ đệ ruột cùng một mẹ sinh với hoàng hậu, Tam lão gia của phủ Thừa ân công.
Vị Tam lão gia này luôn ở ngoài, mãi đến hôm nọ mới hồi kinh, nếu không có gì bất ngờ tương lai sẽ ở luôn tại kinh thành. Thậm chí có người suy đoán, vị Mạnh Lục cô nương này gần tuổi thái tử điện hạ, phải chăng hoàng hậu muốn thân càng thêm thân, nâng đỡ bào đệ?
Lăng Ngọc mỉm cười nhìn một màn này, trong lòng lại âm thầm quyết định.
Dù hoàng hậu muốn thân càng thêm thân hay không, nhưng nàng và Trình Thiệu Đường đều không có ý định gả nữ nhi vào hoàng thất, tuy nói bây giờ thái tử điện hạ còn nhỏ, bé Bùn cũng chưa lớn, thế mà bây giờ đã có người nghĩ đến "hôn sự" giữa thái tử và tiểu cô nương của Mạnh gia rồi, khó tránh khỏi sẽ hiểu lầm nữ nhi của nàng nữa, mình đã không muốn thì vẫn nên biết đường tránh hiềm nghĩ, tránh hiểu lầm không đáng có.
Đến đêm nàng nói lại chuyện này với Trình Thiệu Đương, Trình Thiệu Đường nào không hiểu: "Nên như vậy, nhà chúng ta không cần tham phú quý từ hoàng thất, hôn phu tương lai của nữ nhi không quản xuất thân vọng tộc, chỉ cần nhân phẩm tài học tốt là được."
"Hoàng thất…" Hắn lắc đầu, trầm giọng, "Dù nữ nhi của chúng ta có bản lãnh có thể bảo vệ bản thân, nhưng ta không muốn con bé phải nếm trải loại khổ cực ấy."
"Thiếp cũng nghĩ vậy." Lăng Ngọc nói.
Huống chi, trăng tròn rồi khuyết, nước đầy sẽ tràn, nàng hiểu đạo lý này, thịnh cực tất suy, phủ Trấn quốc công đã đủ hiển hách, không cần lấy hôn sự của bé Bùn ra để dệt hoa trên gấm.
Hai phu thê thống nhất, hoặc là vô tình, hoặc là cố ý hạn chế cơ hội gặp mặt của Triệu Thụy và bé Bùn, cũng cố gắng để bé Bùn ít tiếp xúc với Mạnh Lục cô nương kia, càng nghiêm khắc dạy dỗ bé Gỗ, không cho bé quấn lấy Triệu Thụy đòi cái này cái kia.
Bé Gỗ tủi thân mím môi, nước mắt lưng tròng nhìn Lăng Ngọc tịch thu người đồng do Triệu Thụy sai người đưa cho bé.
"Tỷ tỷ…" Bé nhìn sang tỷ tỷ cầu cứu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!