Chương 10: Trù Tính

Trans: Nàng fish.

Giống như nàng dự đoán, Trình Thiệu An tỏ rõ suy nghĩ muốn được làm ăn của mình với Trình Thiệu Đường, nhưng lại bị hắn dứt khoát từ chối.

"Đệ thử nghĩ mà xem, mấy năm nay ta giúp đệ tìm biết bao công việc rồi? Nhưng có việc nào mà đệ kiên trì làm đến nửa năm không? Làm ăn buôn bán không phải chuyện dễ dàng, nếu đệ chỉ "một ngày vãi chày, bảy mươi ngày phơi lưới" thì đừng nói tới chuyện kiếm lãi lời, có khi mất cả tiền vốn cũng nên."

Trình Thiệu An bị huynh trưởng nói đến lúng ta lúng túng, không dám nói gì.

Trình Thiệu Đường hít sâu một hơi: "Đệ vừa nói muốn làm buôn bán nhỏ, thế định bán buôn cái gì rồi? Tiền vốn cần bao nhiêu? Lợi nhuận tương lai thế nào? Đệ đã từng nghĩ đến những điều này hay chưa?"

Trình Thiệu An ủ rũ, càng nghe huynh trưởng nói như vậy thì hắn càng cảm thấy mình thật sự là một kẻ chẳng làm nên trò trống gì.

Thấy hắn còn chưa bắt đầu đã bị Trình Thiệu Đường đả kích làm mất hết đi tự tin, Lăng Ngọc quýnh lên, không ngừng nháy mắt ra hiệu với hắn, nhưng Trình Thiệu An đang bị mất hết nhuệ khí, nào còn chú ý tới nàng.

Lăng Ngọc thầm mắng "Vô tích sự", sau đó bất đắc dĩ mà tiếp lời: "Tuy là như thế, nhưng Nhị đệ đã hiếm khi có lòng thì thử một chút cũng không phải là không thể.

Dẫu sao sau này đệ ấy cũng phải cưới thê tử sinh con, chẳng thà tận dụng thời điểm này để từ từ học cách nuôi gia đình, tương lại cũng có tiền vốn riêng."

Nghe thấy giọng nói của nàng, Trình Thiệu An giật nảy người, bất thình lình tỉnh ngộ, hắn nhìn về phía nàng với vẻ chột dạ, rồi bị đối phương nhìn chòng chòng thì co rúm cổ vào, gắng gượng hắng giọng nói: "Đại tẩu nói đúng đấy ạ, Đại ca à, đệ không thể để huynh nuôi đệ cả đời được."

Lúc nói ra câu này, hắn không khỏi nhớ đến quãng thời gian mười mấy năm sống dựa vào huynh trưởng, khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ ngượng ngùng hiếm thấy, hắn vội kìm chết cảm xúc của mình và nói: "Đệ đã suy nghĩ kĩ rồi, trước thôn chúng ta hơn mười dặm có một ngã ba, người đi lại ở đó rất nhiều, mấy hôm trước đệ đã đếm qua rồi, từ giờ Mão đến giờ Ngọ xe cộ và người đi lại, đi qua đường đó cũng phải có ít nhất hơn một ngàn người."

(*) Giờ Mão: từ 5 giờ đến 7 giờ sáng

Giờ Ngọ: từ 11 giờ đến 13 giờ.

Thấy hắn nói có căn cứ hẳn hoi, giống như đã học và chuẩn bị bài ở nhà, Trình Thiệu Đường sửng sốt nói: "Đệ nói tiếp đi."

Trình Thiệu An vô thức nhìn về phía Lăng Ngọc, sau khi nhận được ánh mắt khích lệ của đối phương, lại thấy bộ dạng chăm chú lắng nghe của huynh trưởng, hắn càng quyết tâm hơn, vì thế mà giọng nói cũng rõ ràng rành mạch hơn.

"Hơn ngàn người trong đó, trừ chừng ba phần đến trị trấn cách đó hơn ba mươi dặm ra, ngoài ra còn bảy phần đi đến những nơi khác.

Đệ nghĩ là, chi bằng chúng ta mở một quầy bán hàng, bán những thứ như lương khô trà nước, cũng không cần quá phiền phức, chỉ cần mấy thứ đơn giản như bánh nướng hay lương khô dễ bảo quản, cũng không cần ngày ngày đun củi lửa.

Hiện giờ thời tiết khô nóng, trà nước với canh đậu xanh có thể bán được rất nhiều."

"Đệ tính sơ qua thì kinh phí cần khoảng năm lượng bạc…." Nói đến tiền vốn, một kẻ trong túi trống không như hắn bắt đầu nói càng ngày càng nhỏ đi.

Trình Thiệu Đường nhìn Trình Thiệu An mà không nói năng gì, nhưng không thể nhìn ra biểu cảm gì trên khuôn mặt Trình Thiệu Đường.

Trình Thiệu An hơi lo lắng, nhìn Lăng Ngọc như đang cầu cứu.

Tròng mắt Lăng Ngọc lúng liếng, dịu dàng khuyên nhủ: "Ta thấy những lời Nhị đệ nói rất đáng được suy xét, năm lượng bạc, nói nhiều không nhiều mà nói ít không ít.

Nói một câu khó nghe thì là, cho dù lỗ chỗ tiền ấy thì nó cũng nằm trong phạm vi mà chúng ta có thể chấp nhận được.

Song, ngộ nhỡ kiếm được tiền, không những nhà chúng ta tăng thêm thu nhập, mà sau này Nhị đệ cũng sống vẻ vang hơn, chàng thấy có đúng không?"

Trình Thiệu Đường chăm chú nhìn nàng thật lâu, Lăng Ngọc nheo mắt, mặt mày vẫn bình thản như thường.

"Nếu như thế, vậy thì làm thôi!" Sau một lúc lâu, hắn cuối cùng cũng chậm rãi nói.

"Thật sao?!" Đôi mắt Trình Thiệu An sáng lên, không dám tin rằng huynh trưởng sẽ đồng ý dễ dàng như thế.

"Nhưng có một điều kiện, nếu lần này làm ăn thua lỗ thì từ giờ đệ phải từ bỏ cái suy nghĩ làm ăn này đi, ngoan ngoãn tìm một câu việc khác cho ta!" Trình Triệu Đường Nghiêm mặt.

"Vâng ạ!!" Trình Thiệu An đang sung sướng, nào có chuyện gì mà không đồng ý, hắn chạy bắn ra ngoài để nói cho mẹ tin tốt này.

"Tuy huynh trưởng như cha, nhưng chung quy Nhị đệ cũng không phải đứa trẻ ba tuổi nữa, sau này đệ ấy còn phải cưới thê tử sinh con, gánh vác trách nhiệm làm phu làm phụ, đâu thể chuyện gì cũng dựa vào chàng được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!