Mùi đồ ăn thơm nức của tửu lầu xộc vào mũi của Lăng Ngọc, nàng nuốt nước miếng ừng ực và cảm thấy bụng mình càng lúc càng đói, đôi chân vô thức tiến lên một bước, cho đến khi bả vai của nàng bị va trúng một nam tử đang say mèn.
Bấy giờ nàng mới chợt bừng tỉnh, vội vàng cúi đầu tránh sang một bên và nhìn ba đồng xu(**) trong lòng bàn tay, cuối cùng chỉ đành thở dài.
Cứ sống như vậy thì không ổn chút nào! Ba đồng xu chỉ có thể mua được nhiều nhất là ba cái bánh bao chay, mà một đứa bé mười tuổi như tiểu Thạch Đầu có thể ăn vèo hết ba cái, chưa kể trong nhà còn có một bà mẫu đang ốm liệt giường.
(*) Bà mẫu: Mẹ chồng.
Nàng day thái dương, lẳng lặng cất đi ba đồng xu, rồi hạ quyết tâm dù có thế nào đi chăng nữa cũng phải tìm được công việc để làm trước, việc gì cũng được, ít nhất có thể giải quyết vấn đề ấm no rồi tính tiếp.
Có chân có tay lại còn trẻ, kiểu gì cũng không đến nỗi chết vì đói.
Vả lại, trước kia nàng đã vượt qua hoàn cảnh khó khăn nhất, nên nàng tin rằng lần này cũng không phải ngoại lệ.
"Đại muội tử, có muốn tới đây ăn một bát mì Dương Xuân không? Ba đồng một bát bao no nhé.
" Một phụ nhân trung niên bán mì Dương Xuân trên phố cười hề hề mời chào.
Lăng Ngọc dừng bước, tuy có chút chần chừ nhưng cuối cùng vẫn hỏi thẳng: "Ba đồng một bát à, nhưng ta chỉ cần canh không cần mì, có thể không lấy tiền không?"
Đối phương không ngờ rằng nàng sẽ hỏi câu này, sau một phút ngớ ra, người nọ bắt đầu quan sát nàng một lượt.
Mấy năm nay Lăng Ngọc dẫn theo một già một trẻ khốn khổ mưu sinh, nên từ lâu nàng đã quăng hết những thứ quá xa xỉ đối với nàng như tự tôn tự ái và thể diện lên chín tầng mây, vì thế lúc này nàng cũng khá thản nhiên trước ánh mắt của bà chủ.
Bà chủ nhìn nàng một lát, cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Không lấy tiền, ngồi xuống đi!"
Lăng Ngọc vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị chửi bị đuổi đi, nhưng không ngờ rằng hôm nay ra cửa lại gặp được quý nhân, khiến nàng trong phút sửng sốt không biết nên nói gì mới tốt.
"Sao thế? Không muốn hả?" Bà chủ tức giận hỏi.
"Muốn chứ muốn chứ, quá muốn ý chứ!" Động tác của Lăng Ngọc cực nhanh, nàng chọn một chỗ ngồi gần với bà chủ nhất, rồi dán mắt vào bát canh mì đang tỏa ra hơi nóng trên tay đối phương, đôi mắt như thể đang tỏa sáng.
Sau khi bà chủ đặt bát canh trước mặt nàng, nàng cũng không sợ canh nóng mà bưng bát lên húp "xì xà xì xụp" vài ngụm và cảm thấy đây là bát canh mì ngon nhất trong cuộc đời của mình.
Húp liên tục được nửa bát canh, nàng mới phát hiện ra trong bát còn có mì, tuy không nhiều nhưng cũng đủ để khiến lòng nàng tràn đầy cảm kích.
Chỉ có những người đang trên đà tuyệt vọng mới có thể cảm nhận được sâu sắc lòng tốt của người khác, dù nó chỉ là một chút cũng quý giá biết bao, huống chi nàng còn là người đã hai lần bị chính người thân của mình đẩy đến tình thế tuyệt vọng.
Nàng bịn rịn đặt bát tô to trống không xuống, liếm cánh môi, vẻ mặt hiếm khi cảm thấy không được tự nhiên.
"Không đủ hả? Không đủ thì tự mình tới múc.
" Bà chủ vừa chào mời xong một khách khác thấy thế bèn nói.
"Không ạ, đủ rồi đủ rồi, đa tạ đại tỷ!" Nếu không phải vẫn còn dự định sau đó thì Lăng Ngọc nhất định sẽ mặt dày mày dạn uống đến no mới thôi, chẳng qua là…
Bà chủ vẫn hơi nghi nghi, nhìn ngang nhìn dọc cũng không cảm thấy rằng người này chỉ uống một bát canh là có thể no ngay.
Lăng Ngọc hắng giọng, đang định mở lời thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng tranh cãi ở đằng trước.
"Há có lý ấy, đụng hỏng đồ của ta, chưa đền mà muốn chạy sao?!"
"Đền? Ngươi có biết vị đang đứng trước mặt ngươi là ai không? Đó chính là cháu trai của lão gia nhà họ Lưu, người được đương kim thánh thượng mở lời khen ngợi, chớ nói xô đổ mấy cái bánh này của ngươi, cho dù ngài ấy có san bằng cả con phố này cũng không ai dám ừ hử nửa tiếng!"
Lăng Ngọc nhìn sang thì thấy sạp bán bánh nướng đằng trước đang loạn cả lên, một tên đầy tớ trẻ tuổi đang giẫm chân lên những chiếc bánh nướng rơi tung tóe trên mặt đất, hắn còn cố tình nghiền mạnh chân vài cái, phía sau hắn là một nam tử mặc quần áo lộng lẫy có vẻ mặt hết sức kiêu căng.
"Lưu gia gì đó giỏi lắm sao? Ngay cả thằng cháu nhà bọn họ cũng hung hăng càn quấy như vậy!" Một vị khách gần bàn khẽ hỏi, đến cả Lăng Ngọc cũng bị khơi dậy lòng hiếu kì, vểnh tai lên lắng nghe bọn họ thì thào bạn luận.
"Ngươi là người từ nơi khác đến à? Bảo sao đến cả việc Lưu gia được Hoàng đế mở lời khen ngợi mà cũng không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!