Chương 8: Việc không làm.

Mông vừa chạm ghế xe, Thanh Nhi lập tức co người ôm chân vừa xoa vừa nắn để giảm bớt cơn đau. Đến lúc ngước mắt lên thì thấy xe đang phóng vù vù trên đường cao tốc, cô giật bắn mình ngã ra lưng tựa, kinh hãi bắt lấy cánh tay Trình Dịch Phong, vội trấn an. "Anh Phong, em không còn đau nữa, anh chạy chậm chậm thôi, ban đêm rất nguy hiểm."

Trình Dịch Phong quay sang nhìn cô thấy trên gương mặt nhỏ vẫn còn ẩm ướt nước mắt, bất giác đưa tay qua muốn lau nhưng Thanh Nhi thấy thế liền hoảng hồn hét toáng lên. "Đừng.. đừng buông tay, em còn yêu đời lắm."

Ai đó miễn cưỡng đem tay thu về nhưng khoé môi lại nhếch lên cong cong.

Thanh Nhi thở phào vuốt vuốt ngực, đi xe với mấy người này thật nguy hiểm, cô phải nhanh chóng mua xe mới được, nếu không sớm muộn có ngày nhập viện vì chấn thương sọ não.

Nhập viện? Ờ, cô đang trên đường nhập viện đây!

Mà nói mới nhớ, Thanh Nhi hí hoáy lục tìm điện thoại trong túi gấu, phấn khích gọi vào một dãy số.

"Alo, bác sĩ Trương?"

...

"Em Thanh Nhi đây! Nói cho anh biết một chuyện quan trọng, em bị gãy chân rồi đang chuẩn bị nhập viện."

...

"Dạ? Anh về rồi hả? vậy chân em ai khám?"

...

"Thôi, em không thích, vậy giờ em về nhà ngày mai đến khám."

...

"Không được gì chứ? Giờ em cho anh hai lựa chọn: 1 là em về nhà mai đến cho anh khám, 2 là anh niệm tình em giới thiệu bạn gái cho anh lập tức đến bệnh viện khám cho em."

...

"Hehehe~ yêu anh nhất."

Thanh Nhi cười toe toét cúp điện thoại, quay sang bên cạnh thấy mặt ai đó vừa giận lại vừa cười, cô hốt hoảng. "Anh Phong, anh không bị gì chứ?"

Trình Dịch Phong đột nhiên đưa tay nựng má cô, trầm ấm nói. "Ra là vậy."

Ra là vậy cái gì Thanh Nhi không hiểu nhưng cô cũng chẳng buồn truy vấn, hăng hái mở ứng dụng tiếp tục chat chít.

Một lúc sau, xe đến cổng bệnh viện, Thanh Nhi vừa liếc mắt đã thấy Trương Lam Tuyệt mặc đồ vest đứng đợi ở đó. Cô hết hồn, chẳng lẽ anh ta đang dự tiệc thì bị cô gọi đến đây?

Đột nhiên thấy tội lỗi chồng chất, xe còn chưa dừng hẳn Thanh Nhi đã đẩy cửa lò cò nhảy xuống. Trình Dịch Phong lái xe thấy thế thì vội đạp mạnh phanh xe két một tiếng vang dội.

Một tiếng này đánh chú ý không biết bao người, khi người ta xoay đầu lại chỉ thấy một cô gái đang nhảy đến ôm cổ ai đó, giọng đùa giởn mà đầy tình cảm. "Bác sĩ Trương đi khám cho em mà ăn mặc đẹp thế à? Thích rồi nha!"

Gương mặt Trương Lam Tuyệt có chút phiếm hồng do uống rượu, dứt khoát ép Thanh Nhi ngồi xuống xe lăn, vờ chán ghét nói. "Em quá phiền phức."

Thanh Nhi nhe răng cười, ngửa đầu lên nhìn chiếc cằm bóng loáng của anh ta, lại giơ tay chỉ chân mình, đùa giởn. "Cái chân này mà gãy thật thì còn làm phiền anh nuôi đấy."

"Yên tâm đi, nó chỉ bị trật khớp không gãy đâu." Trương Lam Tuyệt đẩy cô vào một phòng bệnh thường, thái độ bình thản như không bế cô ném lên giường.

Thanh Nhi vội ngồi dậy nhìn anh ta thoa thuốc rồi nắn bớp chân cô, cảm giác lành lạnh ấm ấm rất dễ chịu, cô tò mò hỏi. "Sao anh biết em chỉ bị trật chân?"

"Bởi vì không ai bị gãy xương mà có thể chạy nhảy như em, còn cái miệng không ngừng nói luyên thuyên kia nữa."

"À.." Thanh Nhi thở dài hiểu ra, lại hăng hái bắt tay ai kia, ám muội hỏi. "Nếu anh đã biết vậy sao còn đến đây, không phải cứ để ngày mai vặn lại là được rồi sao?"

Trương Lam Tuyệt ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô, từ tốn nói. "Anh là bác sĩ có trách nhiệm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!