Sương tan, ánh mặt trời sáng ngời bên ngoài cửa sổ ngăn cách với phòng ngủ mờ nhạt ánh đèn, trên nền gạch có chiếc váy trắng nằm ngổn ngang cô quạnh, hương vị ái tình nồng đậm đêm qua bị giam cầm trong không gian nhỏ hẹp. Mí mắt Thanh Nhi khẽ động rồi dần dần mở ra, cảm giác có một luồng hơi thở nhẹ nhàng trên đỉnh đầu, cô nằm ngây người một lúc, nghe hơi thở ấy đều đều ổn định mới chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn.
Chồng yêu hình như còn đang ngủ, chỉ thấy xương hàm lạnh lùng che khuất tầm mắt, Thanh Nhi mím môi nghĩ tới tối qua anh mãnh liệt cỡ nào, gần như bức cô muốn phát khóc cũng không chịu dừng lại, trái tim bất giác nảy lên một nhịp, chắc là anh mệt hơn cô nhiều.
Trong lòng Thanh Nhi thương xót không nỡ đánh thức anh dậy, giống như một tên trộm cẩn thận nhích từng li lên trên, da thịt nhè nhẹ ma sát làm cô có chút xấu hổ không dám thở mạnh, đến khi đối diện với gương mặt anh mới thoải mái nở nụ cười.
Chồng yêu quả thực ngủ rất sâu, lúc ngủ vẫn còn phong độ cao quý, hàng mi đen dày khép lại nhìn qua lạnh lẽo muốn chết người nhưng cũng quyến rũ người khác đến phát điên. Thanh Nhi mím môi nhìn đến ngu muội, ngón trỏ vô thức vươn ra vuốt nhẹ qua mí mắt anh, lại không cầm được chạy xuống sống mũi rồi khóe môi. Cô nhìn chằm chằm cánh môi mỏng của anh, khẽ cúi đầu hôn nhẹ một cái. "Thương..."
Nửa chữ còn chưa phát ra, chân mày chồng yêu đột nhiên động đậy, Thanh Nhi hoảng hốt im bật, vội vàng nhắm chặt hai mắt, bàn tay vụng trộm không biết ném đi đâu. Thượng Minh Triệt vừa tỉnh dậy đã thấy khuôn mặt cô gần sát, hàng mi cong liên tục run rẩy, anh nhìn một lúc khóe môi không nhịn được tươi cười.
Không khí trong phòng im lặng quỷ dị, Thanh Nhi cảm giác cánh tay sau lưng dùng lực ép chặt cô vào người, ngực nhẹ nhàng cọ cọ vào ngực anh, bụng dưới tiếp xúc chặt chẽ với bụng anh, trái tim cô gia tăng nhịp đập liên hoàn. Nín nhịn vài giây đã thấy không xong, trong đầu rối rắm nghĩ cách, bàn tay anh lại ái muội vuốt ve da thịt, hơi thở ấm nóng phả lên môi. "Còn muốn giả vờ tới lúc nào, có cần anh phối hợp với em một chút không?"
"Không cần.." Thanh Nhi lập tức mở choàng hai mắt, đối diện với ánh mắt anh ở cự li gần cô nhất thời ngẩn người, nhưng còn chưa kịp nhìn rõ tia sáng trong mắt anh thì Thượng Minh Triệt đã cúi đầu áp môi lên môi cô cọ nhè nhẹ. "Mấy giờ rồi?"
Mấy giờ? Mắt Thanh Nhi trợn tròn xoe vừa muốn giận dữ hỏi anh hỏi giờ làm gì thì sắc mặt đã đen kìn kịt, cô vội vàng xoay người vươn tay lấy đồng hồ báo thức trên bàn, khóe môi co giật. "8 giờ 30 rồi á? Sáng nay lớp em có buổi thuyết giảng của giáo sư nước ngoài, nếu vắng mặt sẽ bị ghi phạt, còn luận án cuối kì của em nữa. Ôi, chết em rồi, anh buông tay để em đi.."
Thanh Nhi quay đầu nhìn cánh tay anh vẫn ôm chặt eo cô, mà nửa người trên trần trụi của hai người đều lộ ra không khí, vẻ mặt cô méo mó lúc trắng lúc đỏ vội vàng kéo chăn che lại, không nhịn được gấp gáp. "Anh buông tay đi mà, buổi thuyết giảng này thật sự rất quý giá với em, có trở thành nhà báo chuyên nghiệp được hay không đều nằm vào đây cả, nửa cuộc đời sau của em còn nhờ vào một tấm bằng để kiếm cơm, anh..."
"Anh không nói không cho em đi.." Thượng Minh Triệt cắt ngang lời cô, tay dùng lực kéo Thanh Nhi lại gần rồi xoay người bế cô ném xuống giường, cầm lấy áo sơ mi gần đó trùm lên đầu cô, hơi ra lệnh. "Xuống xe lấy đồ cho anh."
Mông Thanh Nhi oanh liệt đập lên sàn, mặc dù không đau nhưng cũng đủ làm cả người cô lạnh lẽo, nhìn chồng yêu thoải mái đắp chăn ngồi trên giường hóa ra vì không muốn bị cô kéo mất chăn mới ôm cô chặt như vậy. Luyến tiếc cái con khỉ á, Thanh Nhi không nén được giận dữ đánh vào ngực anh, la lớn. "Đồ xấu xa." rồi thô bạo kéo áo mặc vào người.
Thượng Minh Triệt vươn tay xoa gò má đỏ bừng của cô, khóe môi bất giác nở nụ cười. "Đây là thái độ nên có với chồng đó sao?" Lời anh vừa dứt, Thanh Nhi liền quay đầu trợn mắt, hai tay nắm chặt vạt áo che ngực, vô cùng dữ tợn cúi đầu vừa hôn vừa cắn mạnh lên cổ anh, nhe răng cười. "Thái độ thế nào là chuyện trong gia đình, quan trọng là không để người ngoài có cơ hội thừa nước đục thả câu."
Chân mày Thượng Minh Triệt khẽ chau lại đau đớn, dù biết cô giở trò không hay ho nhưng vẫn không ra tay ngăn cản. Thanh Nhi cắn xong nhìn vết o mai mình tạo ra phải mất hai ba mới biến mất, vui vẻ cười ngoác miệng nháy nháy mị nhãn với anh rồi xoay người hớn hở vào phòng tắm, tâm tình thiệt là sảng khoái.
Chỉ có điều, cảm giác vui sướng đó nhanh chóng biến mất khi Thanh Nhi phát hiện ra, tất cả quần áo trong tủ đều không thể che giấu hết dấu hôn bừa bãi trên người cô, trong lòng cô muốn gào thét giết người nhưng nhìn đồng hồ đã hơn chín giờ thì không có thời gian quản nhiều nữa, mặc đại cái áo sơ mi trắng rồi chạy như bay xuống lầu.
Thượng Minh Triệt vừa ngồi vào xe đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại kêu inh ỏi, anh cúi người nhặt điện thoại Thanh Nhi đánh rơi trên sàn xe tối qua, nhìn tên hiển thị là Trịnh Thiên Mịch, ánh mắt anh hơi trầm xuống lướt tay qua nút nghe.
"Thanh Nhi à, chiều nay em có thời gian không? Chúng ta ra quán cafe gần trường nói chuyện một chút."
Ngữ điệu thân thiết hòa ái, Thượng Minh Triệt lạnh nhạt nhìn qua màn hình một cái rồi ném điện thoại lên bàn xe, đánh tay lái đón Thanh Nhi từ trong biệt thự chạy ra, cô thở hì hục bắt lấy cánh tay anh, nóng vành mắt. "Chồng tốt với em quá, anh có thấy điện thoại em ở đâu không? Em tìm..." Lời chưa hết, đáy mắt thấy điện thoại nằm trơ trọi trong góc, màn hình chớp nháy chớp nháy, cô nhất thời sửng sốt, vội cầm lấy. "Alo?"
"Thanh Nhi, sao nãy giờ chị nói mà em không lên tiếng?"
Ánh mắt Thanh Nhi liếc qua người bên cạnh, giương môi. "Có gì không chị?" vừa nói vừa nghiêng đầu qua nhìn chồng yêu, chụt chụt lên môi anh, cười híp mắt. "Em phát hiện hành động vứt điện thoại này của anh rất đáng yêu? Thái độ ghét bỏ kia là đang căm hận em để lại dấu tích trên người anh đó hả?"
Thượng Minh Triệt đưa mắt nhìn cô, một bàn tay buông vô lăng úp lên mặt cô đẩy cách xa hai gang, nhếch môi. "Người không có phẩm đạo, anh không muốn nói chuyện."
Giọng nói lạnh lùng, Thanh Nhi ngây ngẩn hết cả người, anh là đang nói ai không có nhân phẩm đạo đức? Trịnh Thiên Mịch? Khóe môi cô co rút mãnh liệt nhìn vào màn hình, cái tên Trịnh Thiên Mịch vẫn đứng yên ở đó, một lúc lâu mới có tiếng nói cực kì khó chịu phát ra. "11 giờ, chị chờ em ở quán cafe gần trường."
Một câu liền cúp máy, có thể hiểu được cô ta đang tức giận tới mức nào? Thanh Nhi để điện thoại vào túi xách, nghĩ tới trước đây mỗi lần cô quay clip Trịnh Thiên Mịch quan hệ với đàn ông đều gặp phải anh, cũng không khó lí giải ánh mắt khinh miệt của anh khi nhắc tới cô ta.
Chỉ là, trong lòng cô có hơi chột dạ, chần chừ nhìn anh hỏi nhỏ. "Anh không thích cô ta, vậy còn em? Lúc trước danh tiếng của em không được tốt lắm, trên báo nói em.. quan hệ bí mật với rất nhiều đàn ông, còn..."
"Lần đầu của em không phải do anh sao?" Thượng Minh Triệt nói rất khẳng định, Thanh Nhi nghe vậy lại không biết trả lời thế nào, lần đầu của em không phải do anh sao? Câu nói này nghe giống như sau khi anh quan hệ với cô, biết được đó là lần đầu mới chấp nhận cô. Trái tim đột nhiên chua xót, nếu đó không phải là lần đầu, vậy chẳng lẽ anh sẽ không thích cô, không tiếp nhận cô.
Bàn tay Thanh Nhi hơi run rẩy lại bị cô cẩn thận giấu dưới túi xách, đúng là trong suy nghĩ cô muốn giữ lần đầu cho người mình yêu nhưng nếu lần trước, Chung Gia Thạc thật sự cưỡng ép cô, vậy có nghĩa anh không thể chấp nhận cô được sao?
Tư tưởng, đạo đức, nhân cách, mấy thứ đó chứng minh được cái gì? Thanh Nhi nhìn những tòa nhà cao tầng lướt qua bên đường, nhịn không được thốt ra khỏi miệng. "Lần đầu có thể làm giả, yêu anh cũng có thể là yêu tài sản của anh, yêu vị trí phu nhân chủ tịch tập đoàn Thượng Hoằng, sao anh không cho người điều tra em trước, biết đâu em cũng như những người khác vì vậy mà tiếp cận anh."
Xe tấp vào lề đường trước cổng học viện, Thanh Nhi lập tức đẩy cửa lao xuống, cô giận anh cũng giận chính mình, bởi vì nói ra những lời đó cô còn không rõ mình yêu anh vì cái gì? Thật ra, con người có một loại tình cảm rất khó phân biệt, yêu anh và yêu mọi thứ của anh.
Thượng Minh Triệt đạp mạnh thắng xe, trước khi cô lao ra cổ tay đã bị anh bắt lấy mạnh mẽ giật ngược trở về. Viền mắt Thanh Nhi có chút phiếm hồng, môi nhỏ mím chặt giống như ai đó bắt nạt cô rất thảm thiết, anh nhìn không được vươn tay xoa xoa hốc mắt cho cô, mày khẽ nhíu. "Làm sao vậy? Tâm tình càng ngày càng dễ kích động, quen anh làm em rất khó chịu hay sao?"
Đúng vậy, Thanh Nhi cắn môi gật gật đầu, mặc dù biết mình rất vô duyên nhưng vẫn mặt dày vô duyên. "Anh giàu quá, đẹp trai quá, làm người ta nhìn thấy phát ghét." nói xong lời này, cô đột nhiên phát hiện, à thì ra cô đang ganh ghét có người chồng soái hơn mình.
Khóe môi Thượng Minh Triệt hơi cứng đờ rồi bật cười, nụ cười cực kì chói mắt làm Thanh Nhi ngẩn ngơ, trong lòng càng ghét bỏ muốn phá nát khuôn mặt hoàn mỹ kia, cô nghiêng đầu cắn lên má anh một cái, nhướng mày. "Bổn cô nương hạ thân phận yêu người đẹp hơn mình, anh nói xem em có nên..." nhìn thấy khóe môi anh lại giương lên thêm chút nữa, trái tim nhỏ bé của cô gần như phát điên, quên mất lời mình vừa định nói, gấp gáp xoay đầu lục túi xách moi điện thoại ra. ".. chụp một tấm hình làm ảnh nền, ngày nào cũng nhìn thấy nụ cười này em có thể sẽ sống thọ thêm mấy năm.." cô giơ điện thoại lên, nhắm ngay khuôn mặt anh, lại nghiêng đầu qua đặt môi lên má anh, cười tít mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!