Chương 62: Hôn bất ngờ. (18+)

Ngắn gọn đôi câu nhưng ngụ ý rõ ràng là chồng yêu không khỏe, trong lòng Thanh Nhi tự dưng dâng lên cảm giác bồn chồn khó thở giống như có cái gì đó lướt nhẹ qua tim mình, cô hơi thất sắc vội nắm lấy cổ tay người bên cạnh, cố hết sức giữ bình tĩnh để nói. "Đưa em đến khu Quý Đông đ.."

Âm cuối bị hụt hơi mất chữ, Trầm Bằng vẫn nghe ra sự khẩn cấp trong giọng của cô, xoay mặt sang thấy sắc mặt Thanh Nhi trắng bệch, anh ta hơi chau mày nghiền ngẫm rồi bất chợt cười rộ lên. "Sao lại dùng lí do ấu trĩ để gặp người yêu như thế."

Lí do ấu trĩ? Chồng cô bị bệnh mà anh ta lại nói là ấu trĩ, Thanh Nhi nổi giận muốn mở miệng quở cho anh ta một trận, nhưng chợt nghĩ đến không biết bây giờ chồng yêu ra làm sao thì cả người như bong bóng xì hơi xoay đầu ra cửa kính, môi mím chặt.

Không khí trong xe trầm tĩnh tới đáng sợ, Trầm Bằng lái xe vụt qua hai cột đèn đỏ dưới ánh mắt kinh hoàng của cảnh sát giao thông nhưng bởi vì là xe quân dụng nên bọn họ đành lắc đầu coi như không thấy, Thanh Nhi lại không nhịn được mở miệng nói. "Anh cứ lái như bình thường đi, em không gấp lắm."

Động tác đánh tay lái của Trầm Bằng rất thong thả, anh ta liếc qua cô một cái, khóe môi lại nhếch nhếch cười tà mị. "Không sao, cứ khóc đi tới nơi anh sẽ gọi em lau nước mắt."

Thanh Nhi muốn nổi đóa, cô đâu có khóc, cô chỉ hơi lo lắng một chút thôi. Nhưng nghe anh ta nói trong lòng càng khó chịu, không biết chồng yêu bị bệnh thế nào? có nặng lắm không?

"Tới rồi, ở phía trước." Trầm Bằng lên tiếng gọi, khẽ hất cằm ra hiệu chiếc xe thể thao đậu cách đó không xa. Thanh Nhi nhỏm người lên nhìn, thấy chồng yêu đang đứng tựa lưng vào xe, cánh tay gác hờ hững trên thành cửa, chân vắt chéo, tư thái phong trần lạnh nhạt lại quyến rũ không sao kể siết. Khóe môi cô bất giác nhếch cong lên, vội vàng đẩy cửa chạy về phía anh, từ xa đã cao giọng gọi. "Có người nói anh không khỏe, sao lại đứng bên ngoài thế?"

Nghe tiếng cô, Thượng Minh Triệt xoay người qua, Thanh Nhi đang tung tăng sảy bước dài tới thì bất ngờ bị tóm lấy nhấc bổng lên áp vào thành xe, cô hoảng hốt quơ tay loạn xạ bắt được đầu vai anh, còn chưa kịp nhìn rõ cái gì thì cảm giác môi dưới bị ngậm chặt rồi mút mạnh.

Tim cô run lên, mở to mắt thấy anh đang nhìn cô chăm chú, đầu ngón cái nhẹ nhàng lướt qua viền mắt mang theo chút ẩm ướt cùng hơi nóng. Thanh Nhi càng kinh ngạc trợn tròn mắt, chồng cô ngược lại có chút vui vẻ, khóe môi nhếch lên cười một tiếng, vài chiếc răng khẽ cắn cắn cứa cứa cánh môi cô, đưa lưỡi vào trong miệng đảo mấy vòng.

Hơi thở của anh pha lẫn vị rượu nhàn nhạt, Thanh Nhi vô tình nuốt xuống liền có cảm giác choáng váng say sưa, tâm tình cô thả lỏng, hai cánh tay vươn lên ôm lấy cổ anh, mắt dần dần khép hờ. Thượng Minh Triệt cảm nhận được cô phối hợp, dùng một tay ôm chặt người cô, một tay đẩy cửa vừa hôn vừa bế cô vào trong xe.

Đầu lưỡi lướt qua cuống họng, mùi vị rượu càng ngày càng nặng. Thanh Nhi muốn mở miệng hỏi anh có phải say rồi không, tay chồng cô lại đúng lúc ấn đầu cô xuống khít chặt môi hai người, ép cô phải đem suy nghĩ nuốt xuống bụng rồi bị cái ôm mạnh mẽ của anh đè nén tan biến mất.

Thanh Nhi có chút ủy khuất nhưng không làm sao nói ra được, lưỡi nhỏ vươn ra muốn thử chui vào miệng anh lại bị lưỡi anh bắt lấy vuốt ve liên tục, ngơ ngác một hồi mới cảm giác môi anh hơi cong giống như đang cười nhạo cô, đã vậy cô liền ngang ngược chui vào quậy phá một phen.

Trong miệng chồng yêu rất ấm, có hương vị nhàn nhạt hòa thêm chút vị rượu chan chát, Thanh Nhi không nhịn được đánh nhẹ đầu lưỡi phát mấy tiếng chốc chốc, bắt đầu quét qua thành miệng ấm áp lấn sâu vào trong, cảm giác mỗi lúc một kích thích, xúc cảm hưởng thụ lan dần khắp cơ thể, tiếng tim đập hưng phấn chưa từng có.

Thượng Minh Triệt quả thật đã chiều cô hết mức, cả đời anh ngoài Thanh Nhi ra cũng chưa từng để ai lộng hành trước mặt như thế, nhìn vẻ mặt đỏ bừng sắp ngạt thở vẫn liều mạng hôn của cô làm anh không nén được cười, cưng chiều vỗ nhẹ lưng cô một cái. "Được rồi, anh có chút say, em lái xe về đi."

Lòng Thanh Nhi không cam, miễn cưỡng thu môi lưỡi lại ngã đầu vào vai anh nằm lì không chịu động đậy, một lúc sau nghe hơi thở đều đều bên tai mới nâng mắt lên nhìn. Hai mắt chồng yêu đã nhắm lại, vẻ mặt thả lỏng, dường như ngủ rất sâu, hoàn toàn không có chút phòng bị nào cả.

Tin tưởng cô vậy sao? Thanh Nhi không phải ngốc mà không biết, Thượng Minh Triệt lăn lộn trên thương trường bảy năm, nổi tiếng là cao ngạo không xem ai vào mắt, dù bề ngoài anh được rất nhiều người tôn trọng nhưng kẻ thù thề sống thề chết thì có đến hàng trăm, vậy mà hiện tại một mình anh ở cùng cô lại có thể yên tâm ngủ say như thế.

Trong lòng Thanh Nhi vừa chua xót vừa cảm động, cô đã từng không ít lần nghĩ, người cao ngạo như anh phải sánh đôi với công chúa hoàng gia hoặc ít nhất là thiên kim tiểu thư gia thế hiểm hách, tương lai tập đoàn Thượng Hoằng sẽ vươn ra quốc tế, người đứng bên cạnh anh không thể là một kẻ vô danh tiểu tốt được.

Hạ thấp bản thân là một việc làm kém cỏi, nhưng Thanh Nhi biết rõ khả năng của cô đến mức nào, thực tế cô còn chưa tốt nghiệp cấp ba, cái gọi là thiên phú bẩm sinh cô hoàn toàn không có, nếu dùng từ xứng cô thật sự không xứng với anh.

Khóe mắt Thanh Nhi có chút cay xè nóng hổi, cô có thể cố hết sức làm một nhà báo chuyên nghiệp mặc dù so với anh mãi mãi vẫn không bằng. Con người không nên quá ích kỉ, cô chiếm lấy anh là một hành động vừa tham lam vừa ích kỉ, nhưng mặc kệ, ai bảo thế giới này không có thực, ai bảo anh đến gần cô làm gì.

Thanh Nhi hít mũi một cái, cẩn thận gỡ tay anh ra xoay người lui ra khỏi xe. Đứng nhìn những tòa nhà cao tầng che khuất cả bầu trời, cô đột nhiên ngẩn người suy nghĩ, không biết thế giới này có mặt trăng không? không biết bao giờ thì mọi thứ sẽ tan biến?

Có thể có được tình yêu ở một nơi không thuộc về mình đã là chuyện vô cùng hạnh phúc!

"Thanh Nhi, chai yo." Thầm cổ vũ bản thân một chút, Thanh Nhi xoay người ngồi vào ghế lái, liếc nhìn qua gương mặt chồng yêu bên cạnh, đột nhiên nảy sinh ý nghĩ tà ác muốn nuốt chửng anh vào bụng, cô nghiêng người hôn nhẹ lên khóe môi anh một cái thì thầm. "Từ bây giờ anh là người của em không được gian díu với người khác, có nghe rõ không?"

Không có tiếng trả lời, Thanh Nhi lại hung hăng hôn mạnh lên môi anh một cái ra lệnh. "Không nghe cũng không được làm trái." Dứt lời, híp mắt nhìn vẻ mặt an nhàn của anh, không chịu được vùi mặt hôn thêm mấy cái nữa. "Chồng yêu ơi, em thật sự rất sợ mất anh đó."

Lúc Thanh Nhi lái xe về đến nhà đã hơn mười hai giờ đêm, biệt thự tắt đèn tối om, thầm nghĩ chắc ba mẹ đã ngủ. Cô nghiêng người kéo một cánh tay chồng yêu choàng qua cổ, cố gắng nâng người anh dậy.

Hơi nặng một chút nhưng không mất nhiều sức, chồng yêu dù đang ngủ vẫn rất phối hợp đứng vững để cô mang đi, trong lòng cô lại ngứa ngáy muốn đùa bỡn lưu manh, quay sang hôn má anh giả bộ nuốt nước bọt. "Trúng thuốc mê của bổn tiểu thư, tối nay chồng yêu sẽ bị em luộc sạch, hắc hắc..."

"Bốp." Cái gì đó rơi xuống sàn gạch, Thanh Nhi giật mình xoay đầu nhìn xung quanh, bóng tối chìm ngập trong căn phòng ẩn nhẫn không khí quỷ dị. Chẳng lẽ có trộm? hèn chi cửa nhà không khóa, người cô thoáng chốc căng thẳng, cố sức kéo chồng yêu sát vào người, vươn tay muốn bật đèn.

"Bốp." Cổ tay bị một bàn tay bắt lấy, Thanh Nhi cảm thấy sống lưng chạy dọc một luồng khí lạnh, vừa há miệng muốn kêu có trộm thì chồng cô bình thản lên tiếng. "Phòng em ở đâu?"

Đầu Thanh Nhi nổ bùm, sắc mặt xanh mét quay sang nhìn anh, vung tay đấm vào ngực một phát, oán trách. "Anh dọa chết em rồi."

Thượng Minh Triệt khẽ cười một tiếng, trở tay liền đem cô ôm vào lòng, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng đen ngồi trên ghế sofa vài giây rồi thu về, nâng mặt cô lên cúi đầu hỏi. "Lầu một?"

"Sao...?" Câu hỏi còn chưa kịp thốt ra trọn vẹn, chồng yêu đã nhanh chóng bịt kín môi cô, Thanh Nhi ngạc nhiên đến ngây ngốc, hôm nay hình như anh rất thích hôn bất ngờ, mặc dù cô cũng rất thích nhưng đây là trong nhà, nếu để ba mẹ Nhi nhìn thấy thì biết làm sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!