Tình huống này thật ra có chút đặc biệt, Thanh Nhi cho rằng cô là người ngoài không thể tùy tiện can dự vào sâu vào chuyện tình cảm của An Nhiên, nhưng với thân phận là người mai mối, cô phải góp sức đẩy cô ấy vào một cuộc hôn nhân tốt đẹp.
Tan học, Thanh Nhi lái xe một mình đến thẳng bệnh viện Thuần Ái, trong lòng vẫn y ninh mối quan hệ thân thiết của Trương Lam Tuyệt với mình lúc trước, vô cùng tự nhiên trực tiếp đẩy cửa vào phòng viện trưởng. Tới lúc nhìn lên cô mới sững người, hoá đá tại chỗ.
Trên sôfa đặt ở giữa phòng, một người đàn ông phong thái phóng khoáng tuỳ ý vắt chéo chân, đôi mắt phượng mười phần ma mị xoay đầu kinh ngạc nhìn cô, khoé môi nhếch một độ yêu mị như hồ li. "Là Trần tiểu thư đó à?"
Giọng nói quyến rũ tới cực điểm, Thanh Nhi không hề biết người đàn ông này vừa gặp lần đầu đã cố tình nén giọng lừa gạt cô, hại cô đứng ngẩn hồi lâu mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần, chợt nghe âm thanh trầm ổn ôn hoà phát ra. "Trầm đại thiếu, anh rảnh rỗi đến đây trêu chọc bệnh nhân của tôi, không bằng trở về nghĩ cách để chúng ta tranh cử công bằng."
Ra là Trầm Bằng, Thanh Nhi mở to nhìn anh ta, thật không ngờ tới người vừa đạt bằng tiến sĩ y học ở học viện danh giá Pháp cũng là người tranh cử chức Viện trưởng với Trương Lam Tuyệt lại yêu nghiệt như vậy, cảm giác không chân thật cho lắm.
Trầm Bằng cong môi cười một tiếng, ánh mắt chăm chú nhìn cô. "Theo tôi thấy Trần tiểu thư sức khoẻ rất tốt, không có gì vẻ gì là muốn chữa bệnh cả, bất quá trên cổ có vài vết ô mai chưa kịp tan thôi."
Vết ô mai? Thanh Nhi sửng sốt theo phản xạ sờ lên cổ, đang tự hỏi vết ô mai ở đâu ra thì thấy ánh mắt Trầm Bằng sáng rực ý cười. Đáng chết, vừa vào cửa chưa nói được câu nào đã bị anh ta liên tục trêu chọc, cô nổi giận đỏ bừng mặt đi tới, nghiến răng nói. "Trầm đại thiếu, sao anh không biết ý tứ gì cả, chuyện kín đáo thế này không nên nói trước mặt người ngoài.." cô dừng lại, hạ thấp giọng. ".. bị hiểu lầm sẽ không tốt."
Vẻ mặt Trầm Bằng kinh ngạc rõ ràng, một lúc sau mới bật cười đầy yêu nghiệt, chậm rãi đứng dậy bước tới gần cô, khẽ khom người bắt lấy bàn tay cô siết chặt.
Vốn Thanh Nhi chỉ muốn trả đũa anh ta một chút, không ngờ tới Trầm Bằng có thể mặt dày đứng trước Trương Lam Tuyệt làm trò ái muội này. Cô vội vàng rụt tay muốn thối lui, lại bị anh ta giữ chặt, cố tình dùng âm lượng nhỏ đủ cho ba người nghe thấy. "Có thai rồi thì đừng tới bệnh viện, không cẩn thận sẽ bị phát hiện biết không?"
Hai hàm răng Thanh Nhi đánh lập cập, quả nhiên chiêu mặt dày vô sỉ cô không thể chơi bừa, lần này thì tức đến nghiến răng ken két thật sự. "Anh mới có thai đó, không biết xấu hổ." Dứt lời, giũ khỏi tay anh ta, đi đến sofa ngồi phịch xuống.
Hành động của cô ngược lại không khiến anh ta tức giận, Trầm Bằng đút hai tay vào túi thong thả đứng nhìn cô, vóc dáng ưu tú không biết đã thu hút bao nhiêu phụ nữ, lại còn cười cười tà mị. "Tối nay đến chỗ cũ nhé, tôi chờ em." Nói xong quay sang nhìn Trương Lam Tuyệt, nhếch một bên môi. "Không làm phiền công việc của Viện trưởng Trương nữa, lần sau gặp."
Thanh Nhi giận đến run người, ngoảnh mặt liếc xéo anh ta một phát, quay sang nhìn Trương Lam Tuyệt vẻ mặt dần dịu xuống, có chút nghiêm túc. "Anh Tuyệt, em có chuyện muốn hỏi anh."
Từ đầu đến cuối Trương Lam Tuyệt đều ngồi tập trung xem hồ sơ, lúc này nghe cô nói mới ngẩng đầu lên, thuận tay đóng hồ sơ lại đi đến sofa ngồi xuống, giọng bình tĩnh. "Chuyện liên quan đến An Nhiên?"
Xem chừng anh ta cũng đoán được bảy phần lí do cô đến rồi nhỉ? Thanh Nhi gật đầu, thẳng thắn hỏi vào trọng tâm. "An Nhiên nói anh thờ ơ với em ấy, muốn chia tay sao?"
Vẻ mặt Trương Lam Tuyệt hơi trầm xuống, vươn tay rót một ly nước lọc đẩy đến trước mặt cô. "Anh có chuyện riêng, không tiện nghe máy của em ấy, đừng nghĩ nhiều như vậy."
Lời này là nói với cô à? Thanh Nhi tự hỏi cô có nghĩ nhiều sao, rõ ràng là An Nhiên đã nói hai người không hoà thuận muốn chia tay, cô chỉ trần thuật lại thôi. "Em cũng mong là vậy, anh Tuyệt xưa nay trong lòng em là người chính trực, sẽ không lợi dụng tình cảm của một người rồi ngày ngày ôm ấp một người khác."
Ánh mắt Trương Lam Tuyệt tối sầm xoay ngoắt nhìn cô, Thanh Nhi biết lời này đã chọc trúng điểm yếu của anh ta, nhưng cô tới đây không phải để kết giao bằng hữu, cô là muốn cảnh cáo. "Em lần đầu thấy An Nhiên khóc, tâm tình không được vui vẻ, nói chuyện hơi khó nghe một chút. Nhưng thật ra cũng không phải châm chọc gì, chỉ là muốn anh sớm phân rõ lợi hại, cái nào quan trọng hơn."
Trương Lam Tuyệt ngã người dựa vào ghế, tầm mắt không nhìn cô nữa mà nhìn cửa phòng khép chặt, trong mắt có tia lạnh lẽo mơ hồ. "Anh làm việc gì đều có phân định trước sau, vị trí Viện trưởng không phải chỉ vì lợi ích cá nhân mà còn là danh dự Trương gia, An Nhiên đã muốn ở với anh thì buộc phải hi sinh một vài thứ, không thể cứ trông cậy vào người khác giúp đỡ được."
Đúng là vậy, nhưng tính cách của An Nhiên rõ ràng không đủ cứng rắn, chỉ một thứ đó cũng đủ làm tổn thương cô ấy đến mức đứng không vững, thử hỏi cô làm sao yên tâm đứng ngoài chuyện này cho được chứ. "Anh cũng biết An Nhiên không giống em hay vị hôn thê của anh, một khi anh để em ấy tổn thương về mặt tình cảm thì dù có bù đắp thế nào cũng không thể trọn vẹn như ban đầu. Anh bảo em ấy phải hi sinh, vậy thì anh đã làm gì được cho em ấy?
anh cho rằng Trương gia của anh thì cao lớn, sao không nghĩ em ấy cũng là đại tiểu thư Trình gia nuông chiều từ nhỏ."
Bàn tay Trương Lam Tuyệt đặt trên đầu gối siết chặt, lúc quay sang nhìn cô cả gương mặt đều đanh lại đường nét cứng rắn, không còn chút ôn nhu hoà nhã của trước đó, giọng bắt đầu lạnh lẽo. "Không muốn để em ấy chịu tổn thương vậy tại sao lúc đầu em còn giới thiệu cho anh? Không phải em biết rõ anh đã vị hôn thê rồi sao? An Nhiên bây giờ là người của anh, anh có quyền quyết định em ấy vui hay buồn, em vốn dĩ không còn tư cách xen vào chuyện này nữa."
Ngang ngược như vậy mà coi được sao? Thanh Nhi tức đến không nói nên lời, cầm cự một lúc mới nuốt xuống những lời chửi mắng, hít sâu một hơi bình tĩnh nhìn anh ta. "Có tư cách hay không cũng không tới lượt anh nói, lên giường vài lần thì cho em ấy là người của anh muốn đối xử thế nào thì thế đó sao? Trương Lam Tuyệt, có phải anh xem thường năng lực của em quá rồi không?
nghĩ rằng một câu không đủ tư cách thì em sẽ tuỳ ý để em ấy cho anh giày vò hả?"
Lửa nóng tràn ngập khắp phòng, ánh mắt của Thanh Nhi như muốn thiêu đốt người đối diện. Mặc dù Trương Lam Tuyệt chưa từng thấy cô hung hăng như vậy, cũng rất muốn xoa dịu lòng cô nhưng lúc này thì không thể. "Anh không xem thường em vậy em nghĩ em có thể làm được gì cho An Nhiên? Lợi hại trong chuyện này em cân nhắc rõ ràng đi rồi hãy tới nói chuyện với anh."
Lời này 100% là muốn đuổi người, vẻ mặt Thanh Nhi từ đỏ chuyển sang xanh rồi trắng bệch. Cô hiểu rõ sức mình có hạn, dùng cứng với đàn ông sẽ không bao giờ thắng, nhưng như vậy không đồng nghĩa cô chịu khuất phục. Trước khi tới đây cô đã tự lượng sức, nên làm thế nào cũng suy tính kỉ càng rồi.
Im lặng một lúc điều chỉnh lại cảm xúc, Thanh Nhi rút ra từ trong túi xách một bản thoả thuận, hai ngón tay ung dung đẩy đến trước mặt anh ta, khẽ hất cằm. "Bản thoả thuận này rất đơn giản, chuyện anh và Lâm San Nguyệt kết hôn cùng với tranh cử chức Viện trưởng cứ tuỳ theo ý anh, coi như không liên quan tới em. Riêng An Nhiên, em muốn anh đồng ý ba điều kiện, một là để em ấy biết rõ mọi chuyện trước khi hai người đính hôn, hai là không ràng buộc em ấy để em ấy tự do quyết định tình cảm của hai người, ba là trong vòng một năm em muốn anh và Lâm San Nguyệt kết thúc."
Dừng lại một lúc, cô lạnh nhạt dựa người vào ghế, nhìn thẳng ra cửa. "Đương nhiên, nếu anh cảm thấy bản thoả thuận này không thoả đáng có thể không ký, toàn bộ dựa vào quyết định của anh."
Trương Lam Tuyệt nhìn cô một cái, vươn tay cầm lấy bản thoả thuận mở ra xem, đến trang cuối cùng thì gập lại để trên bàn đẩy về phía cô. "Anh sẽ không vô duyên vô cớ thuận theo ý người khác, khả năng của em lớn đến mức nào không phải anh không biết, đừng thách thức sự nhẫn nại của anh nữa."
Anh ta biết hết sao? Thanh Nhi mỉm cười ý vị thâm trường, anh ta nhiều nhất biết cô là đại tiểu thư của tập đoàn Trần Vân chỉ chiếm 5% cổ phần ở bệnh viện Thuần Ái, còn lại thì biết được bao nhiêu chứ? Cô gật đầu, cất giọng thoải mái. "Được thôi, coi như lần này em đến đây không công một chuyến, đã làm mất nhiều thời gian quý báu của anh, em đi trước."
Dứt lời, tay phải liền cầm lấy bản thoả thuận đứng dậy đi ra cửa, chợt nhớ gì đó xoay đầu nhìn anh ta, cười nhạt. "Dù cuộc thoả thuận này không được như ý nhưng em vẫn mong được uống rượu mừng của anh và Lâm San Nguyệt, nhớ gửi thiệp mời cho em nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!