Trương Lam Tuyệt không hề nhìn ra ánh mắt sắc lẽm như dao của Thanh Nhi, vẻ mặt điềm tĩnh thản nhiên bước tới, chào hỏi. "Lâu rồi không gặp, có khoẻ không?"
Khoé môi Thanh Nhi co quắp xuống dưới, một bàn tay siết lấy chân ly, cánh tay kia bấu chặt vào tay Trần Kha Dương, răng nanh nghiến ken két. "Khoẻ, khoẻ chết đi được."
Trương Lam Tuyệt nghe giọng nói này mới chú ý biểu cảm trên mặt cô, thấy hai mắt Thanh Nhi nhìn đăm đăm vào cô gái bên cạnh anh ta, không nhịn được cười nhạt. "Giới thiệu cho em, đây là vị hôn thê của anh, Lâm San Nguyệt."
Vị hôn thê đó, Thanh Nhi đột nhiên cảm thấy chói tai vô cùng, rất muốn giả ngu há miệng hỏi lại, 'anh nói cái gì?', nhưng cô cũng biết điều mà giữ mặt mũi, khẽ cười một tiếng. "Chắc tôi không cần giới thiệu, Lâm tiểu thư cũng biết tôi rồi nhỉ?"
Lâm San Nguyệt nghe vậy gật nhẹ đầu, không bất ngờ vươn tay ra, cười như không cười, nhã nhặn thanh cao. "Biết chứ, mọi người ở đây ai lại không biết đại tiểu thư của Trần gia."
"Khách sáo rồi." Thanh Nhi bật cười ra tiếng bắt tay cô ta, chuyện lúc trước còn không phải Lâm San Nguyệt chụp ảnh bọn họ rồi đăng báo, vừa ăn cướp vừa la làng hay sao? Chỉ là, có điều cô ta chắc là chưa biết.. "Em gái tôi rất muốn gặp cô, đáng tiếc hôm nay bận việc không thể đến, tôi thay em ấy uống với cô một ly, được không?"
Chân mi Lâm San Nguyệt hơi nhíu lại, có vẻ cô ta không hiểu lắm lời cô nói, nhưng cũng tuỳ tiện chạm ly nhấp một ngụm. Đáy mắt Thanh Nhi liếc qua gương mặt Trương Lam Tuyệt thấy ánh mắt anh ta có điểm cúi thấp, sắc mặt không được tự nhiên, rõ ràng là đang chột dạ.
Được lắm Trương Lam Tuyệt, nếu lần này anh ta không chủ động giải thích với cô, cô chắc chắn sẽ đem việc bé xé ra to, đến lúc đó để xem anh ta làm sao thu xếp ổn thoã. Thanh Nhi đặt ly rượu lên bàn, choàng tay Trần Kha Dương, tươi cười kể. "Lúc trước em bị tai nạn đến bệnh viện tìm bác sĩ Trương băng bó, không may để vị hôn thê của anh ấy hiểu lầm, còn khiến hai người họ xém huỷ hôn ước nữa."
Trần Kha Dương có thể không hiểu em gái mình muốn gì sao? Rất ư bình tĩnh nhìn hai người kia, nét mặt khách sáo không có ý cười. "Gây phiền phức cho hai người rồi."
"Không có gì.." Lâm San Nguyệt thoáng cái đã mang nét thanh ưu trên mặt, giọng nói nhẹ nhàng. ".. đáng lí tôi mới là người phải xin lỗi, thật ngại quá!"
Ngại khỉ đấy, Thanh Nhi méo mặt thầm chửi nhỏ, có mà nói chuyện với đàn ông thì lưu loát như nước chảy mây trôi. Anh trai đây là của cô đấy nhé, ai đó bắt đầu hậm hực nhìn người đối diện.
"Tôi nghe nói hai tuần sau bệnh viện Thuần Ái sẽ mở Hội nghị cổ đông bầu Viện trưởng cho nhiệm kì tới, Viện trưởng Trương đang rất được ủng hộ."
Thanh Nhi ngẩng đầu nhìn Trần Kha Dương, sao anh hai cô lại biết chuyện này a?
Nhưng dường như Trương Lam Tuyệt không có nửa điểm bất ngờ, thoải mái tiếp lời. "Cũng không phải ủng hộ hoàn toàn, có vài cổ đông từ mấy năm trước đã đi theo Trầm Bằng, ba tháng gần đây anh ta còn thu mua được một số cổ phần."
"Việc này tôi có nghe qua, tháng trước Trầm Bằng có mời chủ tịch Thượng đến tham dự tiệc cưới của ba anh ta, tuy chỉ xuất hiện trong giây lát nhưng rất có thể sẽ gây bất lợi cho buổi bầu cử." Thái độ của Trần Kha Dương điềm tĩnh, dù nói qua sáu chữ 'tiệc cưới của ba anh ta' cũng không sai nửa nhịp, riêng Thanh Nhi bên cạnh đã xém cắn lưỡi.
Cái gì là tiệc cưới của ba anh ta? còn chủ tịch Thượng Hoằng nữa chớ!
"Buổi tiệc hôm đó chúng tôi cũng có đến, chủ tịch Thượng Hoằng thật ra không có ý đứng về phía Trầm Bằng, chỉ đơn thuần đến chúc mừng ông Trầm, anh ta còn nhấn mạnh buổi bầu cử lần này sẽ không bỏ phiếu." Lời này do Lâm San Nguyệt nói, trên mặt cô ta có nét cười rất thanh thoát, không biết cụ thể là vì nói chuyện với anh hai cô hay vì nhắc tới chủ tịch Thượng Hoằng đó nữa.
Thanh Nhi chỉ cảm thấy, tại sao vấn đề họ đang nói cô không cách nào xen vào được?
Ngược lại, Trần Kha Dương lại nghe rất rõ ràng ý của cô ta, Lâm San Nguyệt muốn ngụ ý nếu Thượng Minh Triệt không ra mặt thì Trầm Bằng sẽ không giành đủ phiếu bầu, dù sao trước đó việc Trương gia và Lâm gia liên hôn gần như đã gây chú ý khá lớn, đa số cổ động đều không muốn đắc tội cùng một lúc hai nhà này.
Như vậy còn không đủ thuyết phục lòng người sao? Trần Kha Dương gật đầu, cười nhạt một tiếng. "Tôi hiểu rồi, chúc anh vẫn giữ được phiếu bầu cao nhất trong nhiệm kì tới."
"Cám ơn." Trương Lam Tuyệt lịch sự đáp trả, hai người nâng ly uống với nhau, xong Trần Kha Dương liền buông ly trên bàn, ôm eo Thanh Nhi. "Chúng tôi đi trước, có việc sau này sẽ ngồi vào bàn nói tiếp."
"Được." Lâm San Nguyệt nhanh nhẹn choáng trước, còn vui vẻ tét thêm một câu. ".. lần sau chúng tôi mở tiệc mừng, anh nhất định phải dẫn em gái theo."
"Ừ." Trần Kha Dương đáp theo thói quen, lúc cúi đầu xuống thì thấy mặt Thanh Nhi xám xịt, hai hàm răng nghiến ken két. "Có chó mới làm em gái anh, đồ thấy sắc quên nghĩa, đồ bán người nhà."
Trần Kha Dương vươn tay nâng cằm cô dậy, nhíu mày. "Sao vậy?"
Vẻ mặt Thanh Nhi vừa xanh vừa đỏ, vừa tức giận vừa uất ức. "Anh chỉ biết quan tâm người ngoài đường, không để ý tới cảm nhận của em, em không bao giờ đến dự tiệc cưới của bọn họ, Trương Lam Tuyệt là tên đàn ông bỉ ổi bắt cá hai tay."
Trần Kha Dương nghe cô oán trách hơi trầm mặt, vài giây sau nhếch môi nói. "Em cho rằng việc hắn bắt cá mấy tay có liên quan tới chúng ta?"
Thanh Nhi có chút quẫn bách. "Nhưng anh ta đã quen An Nhiên còn thân mật với vị hôn thê, em không thể chấp nhận hành vi lừa gạt tình cảm của anh ta, còn An Nhiên cũng là bạn thân kiêm người thân của em."
Trần Kha Dương nhìn cô một cái, xoay đầu nhìn phòng tiệc, bước thẳng. "Anh không biết An Nhiên nào cả."
Thanh Nhi cứng họng, giận dỗi kéo tay anh ta. "Anh hai~"
Trần Kha Dương đứng lại nhìn cô, ánh mắt sắc lẽm. "Tập đoàn nhà chúng ta có 5% cổ phần trong bệnh viện Thuần Ái, em có biết không? Người suốt ngày chỉ quan tâm chuyện ngoài đường là em, lo mà học hỏi rồi tiếp quản tập đoàn, anh không có thay em làm cả đời đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!