Chương 47: Phá hoại.

Thanh Nhi mê ngủ, một đợt gió lạnh thổi qua làm người cô khẽ run rẩy, vừa khó chịu muốn tỉnh dậy thì cảm giác hơi ấm đang tiến gần đến cơ thể, ai đó nâng cô dậy ôm vào lòng.

Trong tình huống này, đáng lí cô phải trừng lớn hai mắt, vung tay tát vào mặt tên biến thái có mưu đồ sàm sỡ cô, nhưng khi hơi thở hắn phả vào mặt, cô chợt nhớ đến một vật lâu rồi không gặp.

Gấu bông!

Đúng vậy, chính là mùi hương nhàn nhạt cùng độ ấm cơ thể giống y chang nhau, đáng ngờ là gấu bông chạy ra tận trung tâm thành phố tìm cô đấy.

Thương nó mất thôi~

Thanh Nhi nghĩ vậy liền vươn hai tay lên ôm cổ nó, hôn nhẹ vào má, thì thầm. "Nhớ mi lắm."

Gấu bông im lặng chẳng đáp, hơi cúi người ngồi vào xe, để cô thoải mái ngồi trên đùi nó, một lúc sau có tiếng nói trầm ổn. "Đến khách sạn."

Thanh Nhi mím môi, ba chữ vừa rồi nghe quen lắm, hình như nghe ở đâu rồi á? Nhưng ngữ điệu mới thật hay làm sao, à quên không nói, gấu bông có giọng nói giống hệt chồng cô.

Nghe rất thích!

Thượng Minh Triệt ra lệnh tài xế xong cúi đầu nhìn Thanh Nhi, vẻ mặt cô khi ngủ rất ngây ngô, khoé môi lúc nào cũng cong cong đầy thoả mãn. Đưa tay tém gọn vài sợi tóc ra mép tai cô, nhìn vẻ vui sướng nơi đuôi mắt nhếch cong, nâng cằm cô dậy hôn lên cánh môi đỏ mọng, nhẹ giọng trầm ấm. "Chơi chán chưa? Anh tới đón em!"

Thanh Nhi cảm giác môi được bao phủ trong ấm nóng, nhớ đến lần trước cũng thế này mà gấu bông cho ăn kẹo, lập tức lắc đầu nguầy nguậy. "Không chán, ăn rất ngon, muốn nữa." Vừa nói, đầu lưỡi liền vươn ra liếm vòng môi thể hiện sự thèm thuồng.

Thượng Minh Triệt ngưng lại động tác nhìn cô, vài giây sau khoé môi nhếch lên ý cười, hai cánh tay ôm chặt cô vào lòng, hôn nhẹ lên vầng trán trắng nõn, có chút chiều chuộng. "Ngủ đi."

Không cho ăn sao? Thanh Nhi chép miệng thất vọng, dụi dụi mặt vào cổ gấu bông, tay luồng ra sau ôm thắt lưng nó, hưởng thụ ấm áp.

Không biết qua bao lâu, chính là một phút trong mơ mà nửa ngày ngoài đời thực, ấm áp dần bị thay thế bằng chăn bông tẻ nhạt, Thanh Nhi cũng bị thiếu thốn quanh người buộc phải tỉnh dậy. Cô xoay đầu qua phải, giường trống. Xoay qua trái, gối trống. Nhìn cúi giường, cửa đóng chặt. Ngước lên đỉnh đầu, bốn chữ vàng đẹp mắt 'khách sạn Thượng Quốc'.

A a a

Thanh Nhi gào thét bật dậy, tại vì sao mỗi lần mơ thấy gấu bông đều ở chỗ đắc tiền, lần trước ở khách sạn Thượng Quốc 1 đêm đã tiêu hết của cô gần 200 triệu, hiện tại lại là Thượng Quốc nữa.

Chồng ơi là chồng, tiền ơi là tiền, gấu ơi là gấu, trời ơi là trời.

Thanh Nhi hoả tốc xuống giường chạy ra ngoài, thầm rủa tên khốn nào đùa day đem cô quăng vào đây, đồ ác độc, vô nhân đạo quá mà.

Cô muốn đánh hắn, giết hắn, bóp chết hắn nhưng trước tiên phải chạy thoát khỏi đây đã, không biết từ lúc nào bản thân cô đã biến thành một tên chuyên quỵch tiền phòng, kệ hết đi, 200 triệu có thể mua hàng tá đồ đẹp đấy.

Nhưng trời có đủ hai mắt làm sao để Thanh Nhi tội nguyện, cô vừa thấp thỏm đưa đầu ra khỏi thang máy thì hai nàng tiếp tân xinh đẹp đã niềm nỡ tươi cười gọi. "Trần tiểu thư."

Ruột gan Thanh Nhi đảo tròn trong bụng, dù đã biết ông trời luôn chơi khâm cô nhưng vẫn không nhịn được văng tục *mk*. Hít sâu một hơi, cô nghiến răng đi đến quầy tiếp tân, chuẩn bị công cuộc phá gia chi tử.

Hai nữ tiếp tân thấy vẻ nghiêm trang của cô, khó hiểu nhìn nhau, cô gái có khuôn mặt bầu bĩnh đẩy một tấm thiệp màu xanh xậm lên trước, lễ phép nói. "Trợ lí Phùng bảo tôi gửi cái này cho cô."

Thanh Nhi kinh ngạc cúi đầu nhìn tấm thiệp, nhanh chóng mở ra coi, hai mắt cô lập tức trợn trừng, tay run lên..

"Buổi tiệc đấu giá từ thiện.. lúc 18 giờ ngày 12/12/20.. tại Toà nhà chính phủ X..

Trầm Bằng."

Cô ngẩng đầu, cao giọng hỏi lại. "Cô nói ai gửi cái này cho tôi?"

Nữ tiếp tân giật mình, không hiểu sao thấy bất an, cẩn thận đáp. "Là Phùng trợ lý.."

"Phùng Tuấn?" Thanh Nhi cắt lời cô ấy, vẻ mặt cảnh giác tối đa.

Nữ tiếp tân bắt đầu bị thái độ kì quái của cô làm cho rối loạn, còn không biết có nên gật đầu hay không. "Vâ.. vâng ạ."

Thanh Nhi nghe vậy hít ngay một ngụm khí lạnh, nhớ tới mấy lời ban sáng Hứa Trác Tùng nói với cô, Phùng Tuấn là trợ lí cấp cao của chủ tịch Thượng Hoằng, là người làm việc dưới trướng của Thượng Minh Triệt, là tay sai của lão già dâm ô có ý đồ bao dưỡng cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!