Chương 45: Sự thật.

Không biết cũng không sao, Thanh Nhi chỉ cần ăn no ngủ kĩ rồi chờ chồng tới thương là được. Quan điểm của cô rất đơn giản, sống tốt hiện tại, tương lai liền trở nên tươi sáng.

Theo một cách nói khác, đó cũng có nghĩa là: trước cứ lo cho mình, chỉ cần mình thấy tốt, người khác thấy sao kệ họ.

Giống như bây giờ cô đang nằm trên giường, vui vui vẻ vẻ ăn hạt dẻ, hứng ha hứng khởi bình luận anh chàng Kang Chul trong phim 'Hai thế giới', so bì tại sao bọn họ có thể xuyên qua xuyên lại mà cô thì bị kẹt ở đây không xuyên về được, hoàn toàn bơ luôn cái vị chủ nhà đang ngủ ở phòng khác với vẻ mặt oai oán.

"Đùa hoài.." Thanh Nhi phẩy tay, Huỳnh Bách Nhân chủ động nhường phòng cho cô, anh ta vô cùng trượng nghĩa qua phòng khách ngủ, nói cho oai thế chứ hai cái phòng có gì khác nhau đâu.

Nhưng mà, nhìn xem anh chàng Kang Chul trong tv quá ư là đẹp trai đấy, tới cảnh cầm súng bắn cha nữ chính cũng đẹp ngất ngây.

Ôi ôi, vài bữa phải bay sang Hàn Quốc xin chữ ký anh ta mới được!

Sương đêm lan toả trong không khí, trên chiếc giường thân hình nhỏ nhắn vẫn không ngừng lăn lốc cự nguậy, đống vỏ hạt dẻ đã chất đầy xô, những âm thanh tình cảm sướt mướt và tiếng cảm thán cứ tiếp diễn tới sáng.

"Cốc cốc.. Thanh Nhi, dậy đi học." Huỳnh Bách Nhân gõ cửa, bên trong có tiếng động nhưng không ai đáp, đẩy cửa vào liền sửng sốt đến đừ người.

Thanh Nhi đứng chống nạnh trước gương, y như bà cô đang chuẩn bị chửi lộn, dưới chân là đống rác rến cùng chăn gối nằm rải rác. Cô xoay người, hai tay che mặt, chỉ lộ ra cái miệng nhỏ nhấp nháy. "Nghỉ học, em có chết cũng không muốn ra đường với bộ dạng này."

Huỳnh Bách Nhân kéo tay cô lại, lo lắng hỏi. "Sao vậy? để anh xem."

"Có gì hay mà xem.." Thanh Nhi cáu gắt, bà bắn cái đống hạt dẻ và phim Hàn quốc, cô thề không bao giờ đụng vào chúng nữa.

Cũng không có gì ghê gớm lắm, chỉ là hai mắt có hơi thâm, giữa trán và gò má có mấy cục u hồng hồng, giống như mụn. Huỳnh Bách Nhân khẽ cười, xoa xoa mặt cô dỗ. "Không xấu đâu, vẫn rất đáng yêu."

Thanh Nhi trong cười nhưng ngoài không cười, giả bộ vùng vằn, nhăn nhó. "Em vẫn không muốn đi, thời tiết hôm nay quá u ám, đảm bảo ra đường sẽ dính vận rủi."

Vừa dứt lời, chuông điện thoại vang lên, cô thuận tay bấm nghe. "Gì hả tiểu mỹ nhân?"

"Trần Thanh Nhi, mi mau khai thật với ta, nữ sinh trong ảnh là mi có phải không? phải không hả?"

Rống muốn điếc tai, Thanh Nhi vội giơ điện thoại ra xa, bực mình cau mày. "Mi lại lên cơn điên gì đây?"

"Đừng có giả ngu, ta nói cho dù cả thế giới không nhìn ra, ta chỉ cần liếc một cái đã cũng đủ nhận ra mi. Chó chết~ ta.. ta nhất định phải đi tìm ông thầy khốn nạn đó cào nát mặt ổng. Aaa

" An Nhiên gào thét muốn vỡ điện thoại, không thể tha thứ, tuyệt đối phải xách dao chém chết ông thầy đó, trăm mảnh ngàn mảnh phanh thây xẻo thịt tên khốn dám hành hạ đại gia của cô đến vậy.

Thanh Nhi ngửi ra mùi nguy hiểm đâu đó, vội vàng xoay đầu nhìn Huỳnh Bách Nhân la lên. "Báo, báo sáng anh đọc chưa?"

Đương nhiên Huỳnh Bách Nhân nghe qua giọng An Nhiên cũng biết có chuyện không hay, lập tức đi nhanh xuống lầu lật báo ra xem. Thanh Nhi phía sau cũng gấp gáp chạy theo, vừa nhìn vào tấm hình và dòng chữ tiêu đề mắt cô liền trợn ngược.

"Giảng viên Học viện nổi tiếng hành hung cưỡng ép sinh viên ngay tại phòng làm việc."

Tấm ảnh là lúc cô bị cột hai tay, Chung Gia Thạc đang lôi cô lên ghế, cảnh tượng vô cùng bạo lực, tuy góc độ chụp chính diện giữa hai người nhưng phần cô đã bị bôi nhoà miễn cưỡng mới nhận ra là con gái, còn phần Chung Gia Thạc lại sắc nét từng chi tiết.

Đây rõ ràng là muốn giúp cô che giấu thân phận!

Tay Huỳnh Bách Nhân siết chặt tờ báo, giận đến phát run xoay đầu nhìn cô, cả đôi mắt cũng tràn ngập cơn thịnh nộ chưa từng có. "Em nói với anh thế nào? chỉ bị đánh vài cái? thế cái này ở đâu ra, em trả lời anh, hắn làm vậy với em đó hả?"

"Cái đó..." Thanh Nhi cắn môi nói không ra lời, anh ta tức giận đáng sợ quá, cực kì có cảm giác đe doạ đến chân cô muốn nhũn ra.

Trong lòng Huỳnh Bách Nhân đau, lửa giận lan tràn khắp tế bào, Thanh Nhi hắn cưng chiều như bảo vật lại bị một tên mang danh thầy giáo đánh đập không ra hình người. Làm sao để hắn kiềm chế được đây?

Tay vò mạnh tờ báo ném xuống đất, Huỳnh Bách Nhân như hung thần đi về phía cô. Thanh Nhi trắng xanh mặt mày, liên tục lùi ra sau, hai tay giơ ra trước ngăn cản, vội giải thích. "Em không cố ý giấu anh, là em sợ anh lo lắng mới không nói.. em.. anh đừng giận.. em xin lỗi, a

đừng đánh em mà."

Cô nhắm chặt hai mắt, rụt cổ thu người núp vào kẹt tủ, chỉ cần một đấm kia rơi trên mặt cô, cô liền nói bye bye cuộc đời.

"Rỏm.." Xâu chìa khoá trên tủ bị giật lấy, Huỳnh Bách Nhân nhìn lướt qua cô, trước khi xoay người bỏ đi còn gằn giọng. "Ở yên đó cho anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!