Đóng chặt cửa phòng, Thanh Nhi khựng lại vài giây ngẫm nghĩ nếu bây giờ đi thang máy sẽ đụng mặt sinh viên tan học, cô co chân chạy về phía cầu thang vừa quẹo cua thì va mạnh vào ai đó, nhém ngã ngược ra sau may nhờ người kia nhanh tay đỡ kịp. Ngẩng đầu lên liền kinh ngạc há miệng.
"Bách Nhân.."
Huỳnh Bách Nhân nhìn cô từ trên xuống dưới, sắc mặt tệ đến cực điểm, nắm chặt bàn tay cô một đường kéo thẳng xuống cầu thang. Thanh Nhi chạy theo không kịp, ở phía sau lưng anh ta lảo đảo, rốt cục hụt hơi ngồi xuống ăn vạ. "Không đi nữa, chân đau quá."
"Đứng lên.." Giọng anh ta lạnh băng, giật mạnh bàn tay cô lôi dậy. Thanh Nhi mặc kệ đó, cứ ngồi lì không chịu nghe, giơ hai tay về trước, chu môi. "Cõng em đi."
Mặt anh ta sa sầm, cô lại bồi thêm một câu. "Cõng em, em kể mọi chuyện cho anh nghe."
Huỳnh Bách Nhân im lặng đứng nhìn cô, Thanh Nhi mặt dày bò ra sau leo lên lưng anh ta, hai tay ôm chặt cổ, hào hứng ra lệnh. "Đi đi đi."
Trong lòng Huỳnh Bách Nhân lúc này chỉ muốn hung hăng vứt cô xuống cầu thang lại không nỡ ra tay, thô bạo nâng hai chân cô lên đùng đùng rầm rầm đi xuống.
Nhìn những bước chân đầy phẫn nộ như muốn đánh sập cầu thang, Thanh Nhi vùi đầu vào cổ anh ta hít hà một hơi, cảm thán. "Vẫn là mùi vị này an toàn hơn." Đang híp mắt hưởng thụ thì anh ta xoay đầu, cằm đánh vào trán cô, gắt gỏng. "Nói mau.."
"Gấp gì chứ?" Thanh Nhi bĩu môi, kéo kéo tóc phía sau để lên mũi anh ta, nghiêng đầu hỏi. "Có ngửi ra mùi gì không?"
Chân mày Huỳnh Bách Nhân nhíu chặt, cô đang giỡn với hắn sao? Bàn tay hắn tăng lực siết chặt đùi non của cô, hắn muốn biết cô đã làm gì trong phòng Chung Gia Thạc, tại sao lại mặc áo sơmi hắn ta và tại sao cả người đầy vết thương lớn nhỏ?
Điểm non nớt nhất trên người là đùi non đấy, Thanh Nhi bị bóp đau nhảy dựng lên, giận dữ đập vai anh ta, kêu gào. "Buông ra, đau quá.. Anh không muốn cõng thì bỏ em xuống, em tự đi, đừng có mà hành hạ..."
"Nói rõ anh nghe, em ở trong phòng thầy Chung làm gì?" Giọng Huỳnh Bách Nhân lành lạnh kiềm chế tức giận, đương nhiên hắn sẽ không buông cô, thậm chí còn ghì chặt hơn.
Thanh Nhi hầm hừ chửi bới trong họng, muốn nói quịch toẹt ra cho rồi nhưng sợ ai kia đang tức giận không phân biệt địch ta quăng cô đi, suy nghĩ một hồi hai tay ôm chặt cổ anh ta, chòm đầu về trước, kè cà. "Thơm em một cái em mới nói."
Chân Huỳnh Bách Nhân khựng lại, xoay qua thấy vẻ mặt tinh ranh tươi cười, hai cánh môi chúm chím, trong lòng đột nhiên nguôi giận mạnh mẽ hôn lên môi cô.
Thanh Nhi sửng sốt đừ người, không phải, ý cô là thơm má cơ.. Thôi lỡ rồi, cô vội rụt đầu lại, cắn cắn môi không dám nói thẳng. "Chuyện là, có một nữ sinh điểm học phần thấp quá phải tìm thầy phụ trách xin nâng điểm, trong lúc bàn bạc xảy ra chút tranh chấp bạo lực, nữ sinh yếu ớt đấu không lại thầy giáo nên bị ăn vài cú đánh. Sau đó, thế lực giải cứu hoà bình xuất hiện, ình chéo một phát súng vào ngực thầy giáo, máu văng tung toé bắn lên người nữ sinh.
Nữ sinh thấy thầy giáo bị thương liền sinh tâm thương cảm, lập tức gọi điện thoại kêu bác sĩ riêng của thầy giáo đến. Thầy giáo sau khi được cứu chữa kịp thời mang ơn nữ sinh, hứa sẽ cho nữ sinh hai cột điểm tròn 10 hết, ahihi!!"
Hai người đang đứng giữa bậc thang lầu 1, Huỳnh Bách Nhân trầm mặc nghe tiếng cười thoả mãn bên tai, nhịn không được cỗ giận dữ cùng đau xót trong lòng, có phần nghiến răng hỏi. "Em không căm ghét hắn đối xử với em..?"
"Anh à.." Thanh Nhi nhẹ giọng, chính xác là buồn ngủ vừa ngáp vừa nói. ".. lúc mà anh nhìn thấy người đối diện máu chảy đầm đìa thì chẳng còn nhớ nỗi người đó vừa làm gì với mình đâu, lúc đó trong đầu em chỉ nghĩ 'lỡ anh ta chết em có bị ghép tội giết người hay không' thôi."
"Thanh Nhi." Huỳnh Bách Nhân không rõ tâm trạng gọi cô, nhưng Thanh Nhi mệt đến lười động mắt, ngã đầu vào cổ anh ta, o o ngủ mất.
Không khí cứ vậy yên tĩnh, một lúc sau anh ta hít thật mạnh, nhắm mắt rồi mở mắt, ôm chặt cô nhấc chân đi xuống từng bậc.
Mùa đông, trời bắt đầu se lạnh, Thanh Nhi quấn mình trong chăn ngủ ngon đến quên giờ giấc, ánh chiều tàn chiếu lên thân thể lười nhát, cô mơ màng lẩm nhẩm đôi môi quyến rũ.
"Bắn chết đại điểu của mi, đồ khốn nạn, chó chết, bắn bắn bắn, bắn cho đại điểu của mi nở hoa..."
"Tằng tằng tằng." Tiếng chuông lớn làm cô tỉnh giấc, nhìn quanh căn phòng xa lạ, vươn tay kéo điện thoại. "Alo?"
"Đại gia, hôm nay ta không về đâu, mi ở nhà với quản gia Phương, cần gì thì nói anh ta, vậy nhé!" Giọng An Nhiên háo hức hăng hở như rất vui sướng.
Thanh Nhi nhíu mày. "Mi đi đâu?"
"Ta qua nhà bác hai chơi, tối nay phải ngủ lại ở đấy."
"Bác hai mi là cha anh Phong đó hả?"
"Ừ, đúng rồi, thôi nhe!!"
"Cút đi." Thanh Nhi lười phun ra câu đoạn tuyệt, cô nào đâu biết tối nay An Nhiên sẽ thức trắng đêm thi hành chính sách tố cáo tội ngoại tình của Trình Dịch Phong, đem đường tình duyên vốn đã trắc trở của bọn họ đẩy thêm một đoạn vào thẳng u cốc.
Cha Trình Dịch Phong là người cực kì coi trọng chữ tín, năm xưa đã hứa sẽ để hai bên kết thông gia, nay con trai ông ta thay lòng đổi dạ bỏ rơi Thanh Nhi, còn quan hệ tình nhân bí mật với một diễn viên mới vào nghề. Diễn viên? chỉ nghe hai chữ đó ông ta đã muốn tăng huyết, cái nghề nhiều tai tiến, lừa gạt và lấm bẩn. Liệu cô gái Trịnh Thiên Mịch gì đó trước khi đặt chân vào nhà ông ta có còn trong sạch?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!