"Thầy.. nói gì ạ?" Thanh Nhi cứng ngắt ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt vô thức trắng bệch.
Chung Gia Thạc khẽ mỉm cười, nụ cười quỷ dị khác xa nụ cười lúc đứng trên lớp, âm thanh phát ra khiến người khác không kiềm chế run rẩy. "Gia Hân chết rồi, tự cắt đứt cổ tay chết."
"Không thể nào." Thanh Nhi không tin lắc mạnh đầu, hai ngày trước cô xem tv, trong buổi liên quan phim cuối năm cô ta còn lên nhận giải đạo diễn xuất sắc. Lừa ai vậy? cô đẩy vai nhẹ hắn, cười hắc hắc. "Em biết thầy có lòng muốn góp không khí nhưng loại chuyện cỏn con này thầy không cần bận tâm, cứ giao hết cho em."
Vừa nói vừa vỗ ngực, ngửa đầu nhìn hắn cười híp mắt, nịnh ngọt. "A~ em phát hiện dạo này thầy thật đẹp trai nha, gương mặt ngày càng phúc hậu, tấm lòng vị tha thương người đều biểu lộ trên mặt. Thầy Chung, sao thầy không nghĩ làm chút việc tốt đi, cứu một mạng người như xây mười toà tháp ấy, hiện tại ở ngay đây có một sinh mạng nhỏ bé đang mong chờ thầy vươn tay ra cứu giúp, thầy hãy mau cầm bút đỏ lên ghi thêm hai con số 0 sau cột điểm của em đi thầy."
"Không được." Chung Gia Thạc không một giây do dự từ chối, đảo tay kéo cô lên đùi hắn, tiếp tục ghì vào lòng.
Cái tư thế này là giảng viên đang nói chuyện cùng sinh viên đấy? Thanh Nhi áp chế khó chịu dưới mông xuống đáy lòng, cố hết sức gặng ra nụ cười đáng yêu nhất. "Thầy Chung, thầy suy nghĩ kĩ đi, làm người tốt sẽ được trời đất phù hộ, Chúa sẽ nhìn thấy lòng thành của thầy, Phật tổ sẽ phổ độ cho thầy, sau khi thầy mất sẽ được bay lên trời làm thần tiên. A~ nếu thầy cho rằng việc sửa điểm cho em là trái với lương tâm nghề nghiệp, em sẽ thay thầy gánh hết tội danh đó, thầy lấy sổ ra đi em tự sửa là..."
"Thanh Nhi." Chung Gia Thạc đột nhiên đánh gãy lời cô, nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn đối diện, nhếch môi lặp lại. "Em gái tôi chết rồi."
Nhìn vẻ mặt bình thản của hắn khi nói câu đó đi, ai tin cho được hả? Thanh Nhi phát bực, gào lên. "Em nói không vui, thầy đừng có.. ưm."
Hai chữ 'giỡn nữa' bị Chung Gia Thạc nuốt vào bụng, hắn ngã người vào ghế ấn mạnh đầu cô xuống. Trong cái thế chủ động mà bị người dưới cấu xé tàn phá hai cánh môi thế này, Thanh Nhi cùng cực xấu hổ cùng bực tức, lập tức vùng người dậy.
Phí công nảy giờ nói một đống từ nịnh bợ, vậy mà không có nửa chữ lọt qua tai hắn.
Mẹ nó, bực hết cả mình!
Chung Gia Thạc cảm giác cơ thể cô muốn vùng vẫy, ôm chặt lấy lưng cô vật ngã hai người xuống ghế, môi không hề buông bỏ môi cô ngậm mút, dùng bộ răng sắc bén cắn xé từng chút một.
Đau! Thanh Nhi đau nhíu chặt chân mày, vội giơ tay đẩy mặt hắn ra, thầm nghĩ lúc bị chó cắn cũng không có đau như bị tên này hôn, đây chắc chắc là cẩu lão cha rồi.
Tâm tình Chung Gia Thạc không rõ vui buồn, thoáng dừng lại ba giây bắt lấy cánh tay cô kéo lên đỉnh đầu rồi hôn tiếp.
"Đau quá~" Thanh Nhi kêu lên trong cổ họng, đôi mắt ngập nước nhìn chằm chằm mặt hắn. Thư sinh nho nhã ở đâu, ôn nhu ở đâu? bộ dáng muốn ăn tươi nuốt sống cô của hắn chỉ kém hung thần ác sát thôi.
Thanh Nhi nghiêm túc đem đoạn văn miêu tả hắn vừa rồi delete delete.
Cánh tay Chung Gia Thạc ôm cô dính sát vào người, đầu lưỡi đưa vào cạy mở muốn khớp hàm nhưng bị ngăn cản, hắn nâng người dậy cúi đầu nhìn cánh môi đang rỉ máu, dịu dàng hỏi. "Thế nào? Hứa Trác Tùng có thể hôn em còn tôi thì không được?"
"Cái đó không giống nhau.." Thanh Nhi lập tức bật dậy cáu gắt. ".. thầy Chung, chúng ta đang có hành vi đại nghịch bất đạo, hơn nữa thầy cắn đau hơn cả chó."
"Vậy sao?" Chung Gia Thạc khẽ nở nụ cười được gọi là ôn hoà, đưa tay xoa nhẹ má cô, cố tình nhắc nhỡ. "Hình như em không bao giờ ý thức được hoàn cảnh của mình thì phải? bây giờ tôi muốn cưỡng hiếp em còn phải nhẹ nhàng à?"
Thanh Nhi sững sốt trợn tròn hai mắt, cô chỉ nghĩ hắn muốn hôn một chút nên không giãy giụa, ai ngờ.. a, chẳng lẽ cưỡng hiếp còn có dạo đầu, là lúc trước Á Pháp quên không làm với Trịnh Thiên Mịch?
Khoan khoan, sắp xếp lại dữ liệu..
Chung Gia Thạc nhìn vẻ ngốc manh của cô, hạ người đè lên thân thể bên dưới, lưỡi thần tốc đi vào khoang miệng tàn sát bừa bãi cùng lúc tay luồng qua vạt áo, cách lớp bra mỏng nắm lấy gò bông non mềm bắt đầu xoa nắn.
Thanh Nhi bừng tỉnh, hoảng hốt không biết phải làm sao? tay chân vội vàng vùng vẫy nhưng mọi chuyện đã quá muộn, hai tay cô bị giữ chặt trên đỉnh đầu, hai chân lại bị kiềm chế không thể động đậy, bây giờ cô mới chú ý một vật nóng rực đang không ngừng cọ sát trên bụng dưới mình.
Làm sao đây? cô tự mắng ba ngàn lần trong đầu mình ngu ngốc, nhưng..
"Xoẹt.." Chung Gia Thạc một tay nắm lấy cổ áo cô giật mạnh, hàng cúc đứt tung rơi, tay vừa thô lỗ vừa nhẹ dàng vuốt ve da thịt nhẵn nhụi, đầu lưỡi quấn lấy lưỡi cô khuấy đảo trong khoang miệng.
Thanh Nhi giống như con chuột nhắc bị áp chế toàn diện, cô giãy giụa đến đâu bàn tay Chung Gia Thạc mò đến đó, vật nóng rực cứ cách làn váy mỏng nge nguẫy ma sát.
Rơi vào đường cùng, Thanh Nhi túng quẫn nghĩ đến khả năng tệ nhất mình bị cưỡng hiếp, cùng lắm rách một lớp da, mất chút xíu máu, chym bự ra chút thôi.
Phải rồi, đúng vậy, bất chấp luôn!
Cô hít sâu một hơi, thả lỏng người để yên cho hắn vuốt ve, lưỡi nhỏ vụn về quấn lấy lưỡi hắn đáp trả, cơ thể không kiềm được run nhè nhẹ.
Chung Gia Thạc ngoài dự đoán khựng lại nhìn cô, Thanh Nhi vờ như không biết vươn đầu lưỡi ra tìm kiếm, nhanh nhẹn chui vào miệng hắn trêu chọc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!