Chương 41: Chết rồi!

Vào lớp học Thanh Nhi tìm một bàn trống ngồi xuống, lấy sách vở ra để ngay ngắn trên bàn, vừa lui cui bấm điện thoại thì cảm giác bên cạnh có người, cô nghiêng đầu qua thấy Huỳnh Bách Nhân đang cười cười nhìn cô, nhẹ giọng hỏi. "Anh ngồi đây được không?"

"Không được." Thanh Nhi không do dự lắc mạnh đầu, nhìn vẻ mặt anh ta lúng túng, cô cười rộ lên. "Chỗ này để dành cho anh Nhân của em ngồi rồi."

Huỳnh Bách Nhân sững sốt, lập tức bật cười, vuốt vuốt tóc cô, ân cần hỏi. "Em ăn gì chưa?"

Hai mắt Thanh Nhi đảo đảo, không có trả lời ngay mà hỏi ngược lại. "Anh có mang bánh cho em à?" vừa nói người đã chòm qua muốn lục lọi.

Cái bộ dáng háo ăn của cô làm Huỳnh Bách Nhân buồn cười, đưa tay ra ngắt chiếc mũi nhỏ, mờ ám nói. "Nhắm mắt lại anh cho em cái này."

Thanh Nhi ôm mũi ngờ vực nhìn anh ta, cảnh giác. "Không được hôn lén em đó." nói thì nói, mắt vẫn khép hờ, chu chu hai cánh môi đỏ mọng ra.

Nhìn cô đáng yêu như vậy, Huỳnh Bách Nhân không nhịn được cười ấm áp, nhanh nhẹn bóc vỏ viên kẹo đút vào miệng cô. Thanh Nhi lập tức ngậm lấy, đầu lưỡi liếm vòng tròn, mùi vị ngọt lịm của cherry lan toả trong miệng hoà với hương thơm ngát của bạc hà, cô híp mắt hưởng thụ, nhích qua ôm cánh tay anh ta, nũng nịu. "Còn nữa không? ngon quá hà~"

"Hết rồi.." Huỳnh Bách Nhân cười hàm xúc, dường như quên mất đang ngồi trong lớp học, cúi đầu hôn nhẹ tóc cô, dụ dỗ. "Muốn ăn, ngày mai anh mang cho em."

Thanh Nhi gật đầu, không quên dặn dò. "Mang nhiều một chút, em thích ăn."

"Ừ." Huỳnh Bách Nhân cười cười, tay luồng xuống nắm lấy bàn tay cô đưa lên ngắm ngía, Thanh Nhi thấy hành động khó hiểu của anh ta liền tò mò hỏi. "Anh nhìn gì vậy?"

Mấy ngón tay anh ta chen qua kẽ tay cô siết chặt, dường như không nghe cô hỏi gì chỉ chú tâm vào động tác của mình, ánh mắt nhàn nhạt mà dịu dàng nhìn mấy đầu ngón tay trắng muốt, cứ lẳng lặng nắm giữ như vậy không lơ lỏng.

Thanh Nhi bắt chước nhìn theo một hồi chẳng thấy có gì đặc biệt, nghĩ đi nghĩ lại mỗi lần đi chung anh ta đều thích nắm tay người khác, cô lười để tâm chống tay tựa cằm nhìn lên bục giảng, lúc này Chung Gia Thạc vừa bước vào lớp, ánh nắng chiếu vào gương mặt hắn trắng trẻo đến kì lạ.

Chung Gia Thạc đặt tài liệu lên bàn, mỉm cười nhìn xuống lớp. "Chào buổi sáng, các bạn."

"Chào thầy ạ!" Tiếng hô đồng loạt, Thanh Nhi bất ngờ ngoáy đầu nhìn một vòng, sao lớp cô hôm nay ngoan dữ vậy nhỉ?

"Được rồi.." Chung Gia Thạc cười nhạt, cầm một sấp giấy lên, ánh mắt như biết cười. "Bây giờ tôi sẽ điểm danh rồi chúng ta bắt đầu buổi học."

"Vâng ạ."

Chung Gia Thạc gật đầu, chỉnh lại mic đọc rõ ràng từng tên. "Lương An An.. Võ Ngọc Bảo..."

Tay Thanh Nhi nhịp nhịp dưới cằm chăm chú nhìn vẻ mặt hắn, ánh mắt dịu dàng, chân mày mềm mại, nụ cười ôn nhu luôn luôn chực trào bên môi. Nhìn kĩ một chút sẽ thấy làn da trắng không tì vết, mỗi cử động trên cơ mặt đều hài hoà, thật sự là một soái ca ôn nhu như nước.

Thanh Nhi bất giác mỉm cười, thầm nghĩ trước nay Chung Gia Thạc tuy bị cô cho leo cây nhiều lần nhưng không hề tỏ ra khó chịu, có thể An Nhiên nói đúng, hắn là một chính nhân quân tử, trong ngoài đều mềm mại ấm áp.

Thử tưởng tượng nếu hắn có bạn gái sẽ thế nào nhỉ? khẳng định là yêu thương sủng bạn gái lên tận mười tầng mây, hằng ngày sẽ nấu ăn cho bạn gái, lúc hôn sẽ ngọt ngào dịu dàng từng chút, lúc lên giường khẳng định từ tốn nhẹ nhàng, quan trọng là không nói mấy câu dâm tục...

"Trần Thanh Nhi."

"Trần Thanh Nhi."

Chung Gia Thạc gọi hai lần không nghe cô đáp trả, ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt cô ngốc ngốc đang thất thần nhìn hắn, trong mắt tràn ngập yêu thích cùng say mê. Hắn nâng môi cười nhạt, không ảnh hưởng đến hứng thú của cô, cúi đầu tiếp tục điểm danh.

"Trình An Nhiên.. Vắng."

"Hoạ Sơn Mai.. Võ Huệ Quỳnh.."

Đầu óc Thanh Nhi bay bỏng, càng nhìn càng thấy hắn đẹp trai, vô thức tưởng tượng đến hình ảnh hoàng tử trong bộ lễ phục trắng lịch lãm nắm lấy tay công chúa bước trên lễ đường.

Hoa tuyết rơi rơi, hương thơm hoa hồng tràn ngập không khí, khung cảnh lãng mạn khiến người ta say mê..

Huỳnh Bách Nhân thấy cô mơ mộng tận phương nào, siết chặt bàn tay trong tay hắn, nghiêng đầu vào tai khẽ hỏi. "Ngơ ngẫn gì đấy? Thầy Chung nói em vắng kìa."

"Hả?" Thanh Nhi hoàn hồn, lập tức đứng bật dậy, hô to. "Thầy ơi, em có đi học."

Cả lớp im thin thít quái dị nhìn cô, Chung Gia Thạc bỏ bút lông đang viết xuống xoay đầu, khẽ cười hỏi. "Tôi đã nói gì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!