Chương 40: Yêu và không yêu.

Bữa ăn sáng với cháo thịt bầm và giò quẩy sẽ tuyệt vời biết bao nếu trước mặt Thanh Nhi không có gương mặt đẹp trai đến phát sầu của Phương Tuấn Dật, mặc dù đối phương là kẻ thù không đội trời chung nhưng cô vẫn không thể phủ nhận sự thật rằng, hắn chính là cực phẩm nam nhân chỉ thua mỗi chồng cô.

Mắt chim ưng, mũi cao, cánh môi bạc và làn da không tì vết, ai lại nghĩ hắn một tên sát thủ chuyên nghiệp và lão đại hắc đạo cơ chứ!

Thanh Nhi cúi gầm mặt liên tục mút cháo cho vào miệng..

Chết đi, đi chết đi, đây là cái tình huống gì mà còn mê trai đẹp.

Sao không tưởng tượng đến cảnh bản thân bị đè lên giường, tứ chi bị cột chặt rồi một con đại điểu to như cột điện xông xông ra vào trong cơ thể..

"Khụ..." Thanh Nhi buông muỗng vội vỗ ngực, chột dạ ngẩng đầu nhìn sắc mặt Phương Tuấn Dật lại thấy hai mắt hắn đang nhìn cô chằm chằm, gò má cô không tự chủ nóng bừng lên, nhịn không được trợn mắt nhìn lại.

Bộ tưởng đẹp trai thì hay lắm sao? Đừng có quên ta và mi là kẻ thù đó!

Mà nghĩ đi nghĩ lại, cô có chỗ nào phải sợ hắn, bà đây nắm vận mệnh trong tay, sổ sinh tử do bà viết, nếu mi muốn sống còn phải hỏi xem bà có vui lòng vươn tay cứu giúp hay không?!

Đúng vậy, méo phải sợ!

Thanh Nhi càng nghĩ càng sung sướng, cằm hất cao, mặt kênh kênh kiểu chị hai giang hồ, mắt khiêu khích đá đá nhìn hắn.

Phương Tuấn Dật thật ra không có chủ tâm nhìn cô, chỉ là ánh mắt tuỳ tiện đặt trên khuôn mặt dễ nhìn kia, nhưng hành động của cô làm hắn khá bất ngờ, không khỏi thu tầm mắt lộ chút hàm xúc nhìn bộ dáng cừu non khiêu chiến sói xám trước mặt.

Một bên, An Nhiên cảm thấy không khí đặc biệt quỷ dị, đưa mắt nhìn hai người họ, lập tức cười cười trêu chọc. "Đại gia mi ngày càng lố lăng rồi nhá, ở trước mặt ta cả gan quyến rũ quản gia Phương, ánh mắt của mi là đang nói cái gì? ám chỉ anh ta mau mau tới bên mi hả?"

"Hừ." Thanh Nhi thấy đuôi mắt Phương Tuấn Dật khẽ nheo lại, nhếch môi hừ lạnh một tiếng, cốc trán cô ấy. "Con mắt nào của mi thấy ta quyến rũ hắn, ta là đang dùng ánh mắt đầy thù hận cảnh cáo hắn, là thù hận đó."

"Haha~" An Nhiên nghe cô nói ngã đầu lên bàn ăn cười lớn, nhướng mày hỏi. "Thế mi có thâm thù đại hận gì với quản gia Phương nhà ta hử?"

Thanh Nhi trao cho cô ấy ánh nhìn khinh bỉ, lại liếc Phương Tuấn Dật đầy căm phẫn, lớn tiếng tố cáo. "Nghe cho rõ đây, kiếp trước của ta là bị hắn cưỡng đến chết đấy!"

"Hả?" An Nhiên sửng sốt trợn tròn mắt, xong đột nhiên bật cười khanh khách vỗ bàn. "Đại gia giởn hoài, mi nghĩ lúc qua cầu Hoàng tuyền, Diêm Vương quên cho mi uống canh mạn bà lại để mi bị xe tông mất trí nhớ sao?"

Có lí! Thanh Nhi mím môi, dù sao cô chỉ muốn tăng hiệu ứng chán ghét trong mắt Phương Tuấn Dật để hắn tránh xa cô ra, giờ thì vẻ mặt không biểu cảm kia cũng tối sầm, khẳng định là đang nghĩ cô bị điên không cần đếm xỉa, cho nên Thanh Nhi tuỳ tiện phủi tay. "Ừ, đùa chút cho vui đó, ta đi học trước đây."

"Này.." An Nhiên kéo tay cô, trợn mắt đòi công bằng. "Mi ăn ở nhà ta không thể chở ta đi học được hả?"

Thanh Nhi hất cằm qua ai kia nhếch mép. "Bảo quản gia yêu vấu của mi chở đi, ta.. có người rước rồi."

"Đâu đâu?" An Nhiên hưng trí ngó đầu ra cửa nhiều chuyện, lập tức nhìn thấy chiếc mui trần bóng loáng cùng đại soái ca đang nhàn nhã bấm điện thoại, hô hố cười lớn. "Wow wow wow, thiệt là hâm mộ nha! Hotboy điện ảnh Hứa Trác Tùng đến tận đây rước người cơ đấy, ta phải ra chào hỏi người nổi tiếng mới được."

"Biến đi." Thanh Nhi ra sức bảo vệ người tình đẩy cô ấy một phát ngã nhào vào Phương Tuấn Dật, ngạo mạn nệnh giày cao gót bỏ đi, còn phán câu xanh rờn. "Anh yêu của ta, đâu phải ai muốn nhìn là nhìn."

An Nhiên giận muốn xung huyết, chống nạnh hét to. "Ta sẽ mách với anh họ ta, bảo anh ấy đá đích mi."

"À.." Thanh Nhi quay lại nhìn cô ấy cười tươi tắn, vẫy vẫy tay. "Quên nói cho tiểu mỹ nhân em biết, anh họ em đang chơi trò tình nhân với Trịnh Thiên Mịch đấy."

"Cái gì?" An Nhiên cả kinh ngoáy ngoáy lỗ tai.. "Mi vừa nói gì?"

"Tin tức của mi quá trễ, hai người họ quen nhau hơn tháng rồi."

Nói lời, Thanh Nhi mặc kệ ai kia kinh ngạc đến rớt hàm, tung ta tung tăng chạy ra cửa, từ phía sau bịt mắt Hứa Trác Tùng, la lớn. "Ai?"

"Nhóc con.." Hứa Trác Tùng mắng ngọt, nắm lấy tay cô kéo xuống, xoay ra sau liền nở nụ cười trêu chọc. "Mấy ngày không gặp anh, sắc mặt lại tốt như vậy."

Thanh Nhi nhanh nhẹn ngồi vào xe, vươn tay ôm cổ anh ta, thơm má. "Nhớ chết rồi đây."

Hứa Trác Tùng bật cười, nghiêng đầu qua nhìn cô, cười đến đáng ghét. "Hôn chỗ đó anh không cảm nhận được chân thành của em."

"Vậy hả?" Hai mắt Thanh Nhi láo luyến đảo vòng tròn, đột nhiên giơ tay bụm mặt, giọng đáng thương. "Đau lòng quá, em nhớ anh muốn chết đi sống lại, mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút mỗi giây đều nhớ đến anh, ngủ cũng mơ thấy anh, ăn cơm cũng nghĩ đến anh, vào toilet cũng tưởng tượng vẻ mặt anh, đi tắm cũng..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!