Vài ngày nằm lì ở nhà dưỡng thương, Thanh Nhi rốt cuộc đã biết cái gì là chán. Trước đây mỗi lần được nghỉ không đi chơi với bạn bè thì ở nhà đọc ngôn tình, bây giờ đến cả một cuốn truyện doremon cũng không có mà đọc. Thế giới này là thế giới gì? vì sao không có Wattpad, không có tiểu thuyết, không có ngôn tình?
Trời ơi, ông chặn mất đường sống của con rồi!
Thanh Nhi sắp điên rồi, còn tiếp tục ru rú ở nhà cô có thể sẽ đi tìm một con chó cắn mình để được xuyên về Trái Đất.
"Cốc.. cốc.. cốc. Trần tiểu thư, bà chủ gọi cô xuống ăn cơm, có cậu Phong đến ạ!"
"Biết rồi! Tôi xuống liền." Thanh Nhi đáp một tiếng, lập tức chạy đi thay một bộ váy đơn giản, chỉnh trang trong ba phút rồi phi xuống nhà.
Chiểm chệ ngồi trên ghế, cô nhìn lướt qua ba vị kia, vui vẻ cất tiếng. "Ba, mẹ, anh Phong, mời dùng cơm." Nói xong không đợi ai đáp trả, nhanh nhẹn cầm đũa xỉa thịt bỏ vào miệng.
Mẹ Nhi hết hồn nhìn con gái, xong lại nghĩ cô bị mất trí nhớ không còn là Thanh Nhi trước kia, trong lòng có chút tư vị khó tả, bà gấp miếng thịt bỏ vào bát cô, thương yêu nói. "Con gái cưng, ăn nhiều vào."
Thanh Nhi gật đầu ăn luôn, lén lướt mắt qua hai người còn lại, ba Nhi từ tốn ăn cơm không ý kiến, chỉ có Trình Dịch Phong nhìn cô chằm chằm, cô khẽ liếm môi. "Anh Phong, sao anh không ăn cơm?"
Trình Dịch Phong đưa tay vuốt nhẹ khoé môi cô, Thanh Nhi giật mình vội tránh né, hắn thấy vậy liền nhíu mày không vui. "Vẫn chưa nhớ ra gì sao?"
Cô lắc đầu, cúi mặt xuống ăn tiếp, khoé môi mơ hồ nhếch lên âm thầm cười hắc hắc..
Hơ nì, cưng sốt ruột rồi đúng không?
Trong lòng hơ nì đúng là sốt sắn hơn cô dự đoán, hắn trầm giọng nói. "Ngày mai anh sẽ tìm bác sĩ đến điều trị cho em."
Thanh Nhi lập tức giơ đũa. "Đừng.." Nuốt lại bốn chữ phí công vô ích, sửa nhanh thành. ".. vội. Bác sĩ đã nói sẽ tự khỏi, biết đâu một ngày đẹp trời nào đó em ngủ dậy nhớ lại tất cả. Ừm.. nhớ ra anh là người yêu của em."
Vẻ mặt Trình Dịch Phong có hơi dịu xuống nhưng vẫn rất kiên quyết. "Tốt nhất vẫn nên điều trị sớm."
Thanh Nhi không muốn suốt ngày đối mặt với một ông bác sĩ thần kinh, cô đánh mạnh đòn sát thủ vờ bực bội nói. "Em mất trí nhớ anh không yêu em nữa à?"
Cả nhà ba người ngẩn ra, sắc mặt mẹ Nhi tái đi thấy rõ, bà nhìn Trình Dịch Phong bằng ánh mắt khó chịu pha chút lạnh lẻo. Dù thế nào thì đây cũng là con gái cưng của bà, bà không muốn nó không vui!
So với bà thì nghi ngờ của cô đối với Trình Dịch Phong càng khiến hắn khó chịu hơn, miễn cưỡng bỏ qua lần này xoa đầu cô. "Không phải vậy, anh chỉ lo cho em, nếu em không muốn thì không cần nữa."
Thanh Nhi được như ý liền cười ngọt lịm, răng khểnh đáng yêu lộ ra, hai mắt tròn xoe sáng lấp lánh, đã vậy còn vươn đũa gấp thịt vào bát hắn, ngọt ngào nói. "Anh ăn đi."
Trình Dịch Phong ngẩn người, mất vài giây mới định thần lại được, tay cầm đũa có chút run rẩy, vô cùng không muốn không muốn nói ra sự thật rằng hắn.. chỉ nhìn đã có phản ứng!
Thanh Nhi thấy mặt hắn đơ đơ, nhưng nào có hơi sức để ý hắn bị gì? Cô hăng hái cầm đũa ăn cơm, bàn ăn nhà giàu toàn những món thơm ngon kích thích, vậy mà không hiểu sao thân hình cô lại ốm nhon gầy mòn như sậy.
Ăn xong Thanh Nhi đặt đũa xuống, nhìn ba người vẫn còn đang nhâm nhâm nhi nhi, cô dè dặt mở miệng. "Mẹ ơi, con khoẻ lắm rồi, hôm nay con muốn đi học lại."
Mẹ Nhi nhìn cô, vẫn là không yên tâm lắc đầu. "Nghỉ thêm vài bữa nữa đi con."
"Con thật sự khoẻ rồi, với lại nghỉ nhiều quá sẽ lỡ mất bài vỡ, đến lúc thi rớt môn sẽ ảnh hưởng đến thành tích." Thanh Nhi kiên quyết và thành thật.
"Được rồi, cứ để nó đi học. Dịch Phong, con đưa con bé đến trường giúp bác được không?" Ba Nhi giọng nói trầm khàn mạnh mẽ.
"Được, bác trai." Trình Dịch Phong gật đầu, không chần chừ đứng dậy khỏi ghế.
Thanh Nhi nhắm chặt hai mắt, siết chặt tay, thầm chửi rủa 'ta còn chưa nói hết, mi gấp cái gì?'. Hít sâu một hơi, cô nhìn ba Nhi cẩn thận nói. "Ba, con muốn mua xe. Dù sao thì con cũng lớn rồi không thể để anh Phong đưa rước hoài được, anh ấy còn có công việc riêng của anh ấy. Ba cho con mua xe, sau này muốn đi đâu con có thể tự lái đi, không làm phiền anh ấy nữa."
Ba Nhi sửng sốt xong lại cười cười, rút từ trong ví ra một tấm thẻ hoàng kim chói loá đưa Thanh Nhi, trầm ấm nói. "Tiền ở trong đây, con muốn mua gì thì mua, con gái lớn rồi nên tự quyết định không cần xin phép ba mẹ. Đi đi, hôm nay cứ để Dịch Phong đưa con đi trước đã."
Đám bọ kiến ấu trùng trong bụng Thanh Nhi nhảy múa tưng bừng. Cô sung sướng cười đến không thấy trời đất, giơ hai tay nhào đến ôm lấy ba Nhi, tràn trề cảm động. "Ba, ba là number one."
Ba Nhi giật mình, đưa tay vỗ vỗ đầu cô nhìn mẹ Nhi cảm thán. "Gần chục năm trời, đây là lần đầu nó ôm tôi đấy, bà xem giá trị của tôi chỉ bằng cái thẻ đó."
Mẹ Nhi gật đầu, vui vẻ đùa theo. "Đối với tôi, ông còn không bằng một cái thẻ tính tiền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!