Thanh Nhi lái xe một mạch đến nhà An Nhiên, gần tới nơi mới móc điện thoại gọi cho cô ấy.
Từ xa xa, một con thỏ trắng đang đứng ôm cột, trên mặt không giấu nổi nụ cười khoái trá khi người gặp nạn. Thanh Nhi liếc xéo cô ấy, kiêu ngạo lái xe chạy thẳng vào sân, An Nhiên bị bơ tức tối kêu lên. "Ê, đây là nhà ta đó, mi có lịch sự không hả!"
Thanh Nhi xuống xe mở cof lấy hành lí, kênh mặt ra lệnh. "Khách đến nhà không trà thì bánh, còn không mau vào bưng trà bánh, chuẩn bị phòng cho đại gia."
"Xừ.." An Nhiên đi tới hất vai cô, nhếch mép. ".. bị đuổi ra khỏi nhà phải vác mặt đến đây ở nhờ mà tưởng mình là khách quý hở? ta nói nhé, phòng không có, giường cũng không, trà bánh càng miễn bàn."
Thanh Nhi đặt mạnh hai vali xuống đất, trừng mắt đe doạ. "Có ngon thì nói lại đại gia nghe xem."
An Nhiên lép vế, nhúng vai bỏ chạy vô nhà, miệng ới ới gọi. "Quản gia Phương, khoá hết mấy phòng khách lại không cho con nhỏ hung hăng kia vào để nó ngủ ngoài sân đi."
"Con trời đánh." Thanh Nhi hung dữ chửi, buông hành lí rượt theo cô ấy chạy vào phòng khách, hai người xoay qua xoay lại vòng vòng cái bàn, cô hết kiên nhẫn hét lên. "Mi được lắm, ta không thèm ở đây nữa, bây giờ lập tức lái xe đến nhà Trương Lam Tuyệt cùng anh ta ngủ một đêm, không, là một tuần, một tháng."
Nói rồi kênh mặt quay đầu bỏ đi, ai dè mới đi được hai bước thì va vào ai đó, ngẩng đầu lên suýt cắn đứt đầu lưỡi.
"Trần tiểu thư, hành lí của cô." Quản gia Phương đặt hành lí bên chân Thanh Nhi, ánh mắt nhìn cô bất động thanh sắc.
"Cám.. cám ơn." Thanh Nhi sững sốt nửa buổi mới lấp bấp trả lời, vội vã ôm hành lí cụp đuôi chạy lên lầu, gấp gáp gọi. "An Nhiên, mau mở cửa phòng cho đại gia, tối nay ta phải ngủ với mi."
"Nè.." An Nhiên thấy cô chạy như ma gí không hiểu xoay đầu nhìn quản gia Phương, hắn lại đáp trả cô bằng một giọng nói vô cảm xúc. "Tiểu thư, sáng mai có buổi học nên về phòng ngủ sớm."
"Biết rồi." An Nhiên trề môi với hắn, không quên ôm lấy đĩa bánh vặt trên bàn tí tởn về phòng, vừa đóng cửa liền nhào lên giường kéo tay Thanh Nhi, híp mắt tra hỏi. "Nói, vì sao mi vừa thấy quản gia Phương đã bỏ chạy hả?"
"Quản gia Phương?" Thanh Nhi kinh ngạc nhìn cô ấy.. "không phải lúc trước mi nói quản gia nhà mi là một ông già 70 tuổi sao?"
"Ừ.." An Nhiên bóc bánh cho vào miệng nhai xộn xộn, kéo laptop trên giường mở phim hàn coi, tuỳ tiện giải thích. ".. tháng trước ông ta cùng vợ xuất cảnh qua Mỹ ở với con trai, ba ta thấy không yên tâm nên kêu anh hai tìm cho ta một quản gia mới, là người lúc nảy, tên gì nhỉ? Phương Tuấn Dục.. Dịch.. Duật.. Uy, ta quên rồi."
"Là Phương Tuấn Dật."
"Đúng, đúng.. Phương Tuấn Dật." An Nhiên gật gật đầu, hoàn toàn không có nửa điểm chú tâm đến cuộc trò chuyện, hai mắt đắm đuối nhìn mấy anh Hàn quốc đẹp trai.
Thanh Nhi lườm cô ấy một phát, vươn tay bóc miếng bánh cho vào miệng vừa nhai vừa ngẫm nghĩ..
Phương Tuấn Dật, cái tên này nghe mềm mại chứ không hề mềm mại một chút xíu nào cả. Chỉ cần nhìn qua người hắn, khẳng định sẽ bị chiều cao 1m9 và khí lực mạnh mẽ từ dáng người cực chuẩn doạ cho đứng ngồi không yên. Đáng chú ý nhất là đôi mắt của hắn, sắc lạnh như chim ưng, một giây lướt qua đủ khiến người ta sinh tâm bất an lo sợ.
Khách quan mà nói, hắn rất đẹp trai, đúng kiểu nam thần lãnh khốc vô tình được đông đảo bà con cô bác yêu thích.
Chỉ tiếc.. hắn là mối tai hoạ bị tiêu diệt hàng đầu trong Lửa tình rực rỡ, siêu cấp nam phụ tàn ác nhất.
Thanh Nhi nhớ lại ngày đó cô đọc truyện và hôm nay đứng trên lập trường nữ phụ, kết luận chỉ có thể tặng hắn ba chữ 'chết là đáng'.
Câu chuyện của Phương Tuấn Dật kể ra rất dài, bắt đầu từ lúc hắn mười tuổi, trong một đêm cả gia tộc bị diệt sạch, tập đoàn đá quý Phương Doanh sụp đổ rồi bị thu tóm, hắn là người cuối cùng còn sống sót nhưng không đủ khả năng cứu vớt điều gì, đành mang thù hận vấn thân vào giới sát thủ.
Hai mươi năm hắn từ một đứa trẻ ngây thơ biến thành một tay sát thủ hàng đầu thế giới, những phi vụ ám sát đã qua tay hắn thì không người nào chạy thoát, trong giới còn tôn hắn làm đệ nhất xạ thủ súng tỉa.
Cho đến một năm trước, Phương Tuấn Dật liều mạng tách khỏi tổ chức nhận một phi vụ lớn, đối phương yêu cầu hắn đem một gia tộc bốc hơi khỏi Trái Đất và đổi lại sẽ đưa hắn lên vị trí hắn mong muốn.
Một đêm, toàn thế giới chấn động về vụ mất tích kì dị, cùng lúc giới hắc đạo trải qua một cuộc đảo chính.. Phương Tuấn Dật ngồi vào chiếc ghế lão đại.
Khi nắm đủ quyền lực và tài lực, việc đầu tiên hắn nghĩ đến không gì khác ngoài thực hiện lời thề năm đó, giết hết những kẻ đã phá huỷ gia đình hắn.
Trình gia!
"Ê.. này.. Thanh Nhi...." An Nhiên gọi mấy lần mà không nghe tiếng đáp trả, xoay đầu thấy cô đang mơ màng tận phương nào, đẩy đẩy bã vai cô. ".. mi có nghe ta nói gì không? ... NÀY."
Tiếng hét đột ngột bắn vào tai làm Thanh Nhi giật thót, không khỏi nổi điên quát lớn. "CÁI GÌ?"
"Cái quờ.." An Nhiên cũng bị cô doạ cho ngã ngửa, miệng không tự chủ văng tục, giơ chân đá vào mông cô. ".. mi đang mơ tưởng tới thằng nào mà ta gọi không nghe hả? sáng mai có tiết của thầy Chung đó, đi học đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!