Thanh Nhi đảo mắt một vòng liền nhìn thấy Trịnh Thiên Mịch cùng bốn năm người đang vui vẻ dùng bữa, một trong số đó là Á Pháp đang ngồi cạnh cô ta cười cười nói nói với người đàn ông trung niên trước mặt, có vẻ giống đạo diễn Hoàng.
Huỳnh Bách Nhân nhìn thấy bọn họ, nhướng mày hỏi cô. "Có muốn đến chào hỏi một tiếng không?"
"Không cần đâu." Thanh Nhi lắc đầu, quay về bàn thức ăn thơm lừng, mắt liền híp lại sung sướng, nuốt nước miếng. "Ăn trước đã, em đói bụng quá."
Nói rồi vươn đũa gắp ngay miếng thịt nướng cho vào miệng, Huỳnh Bách Nhân nhìn cô bên môi không giấu nổi nụ cười, lúc bảo gọi thì gọi cơm trộn, khi lên bàn lại nhắm thịt mà nĩa liên tục.
Thật ra, Thanh Nhi cũng không nhớ lúc nảy cô gọi món gì, chỉ là khẩu vị của cô bị hấp dẫn bởi thịt. Cô thích ăn thịt, tốc độ càn quét còn đặc biệt kinh người.
Chưa đầy 15 phút, Huỳnh Bách Nhân nhìn một bàn ăn như vừa bị lốc xoáy cuốn qua, có chút bất đắc dĩ buông đũa rút khăn tay lau khoé miệng cô, cưng chiều nói. "Ăn nhiều quá không sợ mập sao?"
Thanh Nhi chu môi, lắc đầu. "Không sợ, tròn tròn đáng yêu." Hắn thấy vậy thuận tiện ngắt má cô một cái. ".. hiện tại đã không ngăn nổi đáng yêu rồi."
"Ơ..ơ.. đau quá." Thanh Nhi xoa má, uỷ khuất nhìn hắn chống cằm đùa. "Em cảm thấy anh hôm nay rất vui vẻ, có phải là.. vừa lừa được em nào lên giường không?"
"Đừng nói linh tinh." Huỳnh Bách Nhân búng mũi cô, lại không giấu ý cười thoả mãn trên mặt. "Anh phát hiện người anh yêu có chút tình cảm với anh."
Cô chớp mắt, người hắn yêu không phải Thanh Nhi sao? mới đó đã thay lòng đổi dạ rồi, đàn ông trên đời toàn như vậy, cô liếc mắt giọng trùng xuống. "Là ai vậy?"
Huỳnh Bách Nhân nhìn cô, bật cười. "Không nói cho em biết."
"Hừ.." Thanh Nhi làm quá, nhe hết bộ răng ra nghiến ken két biểu lộ sự tức giận rồi quay ngoắc đầu nhìn nơi khác.
Hắn thấy vậy càng cười rạng rỡ, nhưng lúc thấy hướng cô đang nhìn thì vội vàng bịt mắt cô lại. "Đừng nhìn nữa."
Thanh Nhi chu môi, kéo tay hắn xuống đặt bên miệng nhe răng cắn, hai mắt lại trao tráo nhìn bàn tay Á Pháp đang êm ái lướt qua đùi non của Trịnh Thiên Mịch, ở điểm giữa hai chân cô ta ấn ấn xoa xoa chọc phá đến má cô ta phiến hồng, xoay đầu cảnh giác nhìn khắp nơi.
Thanh Nhi nhanh nhẹn chụp lấy bàn tay Huỳnh Bách Nhân che mặt mình, để lộ khe giữa hai ngón tay thích ý nhìn tiếp.
Bàn tay Á Pháp ngang bướng vạch vạch váy cô ta luồng vào trong, Trịnh Thiên Mịch vội giữ lấy tay hắn quay sang trừng mắt, nhếch mép. "Đừng quá trớn."
Á Pháp khẽ cười, nghiêng đầu nói gì đó với cô ta, cầm điện thoại lên đi về hướng toilet, vài giây sau điện thoại cô ta kêu lên. Thanh Nhi thấy cô ta sau khi xem tin nhắn thì sắc mặt trắng bệch..
Ảnh sex? chắc chắn là nó!
Trịnh Thiên Mịch tức giận siết chặt điện thoại, đứng bật dậy nói vài câu với đạo diễn Hoàng rồi cũng nhanh chóng đi vào toilet.
Có kịch hay xem rồi!
Thanh Nhi hớn hở ra mặt buông tay Huỳnh Bách Nhân xuống, vội quơ lấy điện thoại đuổi theo, nói qua loa. "Anh đợi em chút nhé!"
"Ừ.." Huỳnh Bách Nhân gật đầu, vẻ mặt rất kì quái.
Thanh Nhi lại không rảnh để ý, cô đi nhanh tới cua quẹo thì nghe tiếng cãi nhau khá lớn. "Á Pháp, anh vượt quá giới hạn của tôi rồi đó, lập tức xoá ảnh để tôi yên, không thì....."
"Thì sao?.." Á Pháp cười khẩy, tay vỗ mạnh vào giữa hai chân cô ta, khiêu khích. "Nói cho Trình Dịch Phong biết bảo anh ta kêu người thủ tiêu tôi hay đem ảnh đăng lên rồi cùng chết chung."
"Á Pháp.." Trịnh Thiên Mịch tức đến đanh mặt, xô mạnh hắn ra toan bỏ đi, cứng rắn nói. "Dù thế nào tôi cũng sẽ không khuất phục anh, chết cũng không."
"Ha~" Á Pháp nghiêng người vác bổng cô ta lên, cười khinh bỉ. "Lúc nằm dưới thân tôi, cô sẽ không nói như vậy." Dứt lời mặc kệ cô ta giãy giụa đi thẳng vào toilet nam, lúc tới cửa còn mạnh tay kéo tấm bảng chắn ngang.
Thanh Nhi chạy tới cúi đầu nhìn "đang sửa chữa, vui lòng lên lầu 2."
Bờ mờ nờ, Thanh Nhi thật muốn giơ ngón cái lên kính tên này, đúng là cao thủ trong cao thủ mà.
Cô nhấc chân leo qua, chạy vào trong thì nghe tiếng rầm rầm cổn cổn như đấu vật phát ra từ một gian phòng, cánh cửa toilet rung chuyển móp mó, âm thanh chửi bới ầm ĩ. "Buông ra, anh đừng thách thức tôi..."
"Bốp.." Tiếng tát tay vang lên, cái côn điện bé bé xinh xinh bị ném ra ngoài, bay thẳng vào bồn nước rửa mặt, Á Pháp gằn giọng. "Cô biết điều tôi sẽ nhẹ nhàng, còn muốn chết thì tôi sẽ chơi cô đến chết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!