Chương 35: Hôn lén.

Cố chờ thêm nửa tiếng cho nhịp thở trong phòng đều đều Thanh Nhi mới nhẹ nhàng lách người qua khe cửa thoát ra ngoài, cũng không dám chần chừ ở đó mà leo vội sang ban công bên cạnh, chưa kịp thở thì thấy đèn phòng sáng trưng rọi ra, cô lập tức cúi người nhanh nhẹn bắt cầu nối leo về phòng mình.

Nhưng kì lạ là không hiểu sao phòng cô lại tắt đèn, Thanh Nhi nghi hoặc ôm cửa tủ đi vào thì giật mình nhìn thấy trên giường có một người đàn ông đang ngủ, nhìn kĩ lại thì đó là chồng cô, căn phòng này cũng là phòng của anh ta.

Thanh Nhi nghĩ, đây chắc chắn là cái gọi là.. duyên phận.

Người này, định trước sẽ là chồng cô!

Nhẹ nhàng đặt cửa tủ xuống sàn gạch, Thanh Nhi rón rén bước tới ngồi xỏm cạnh giường, thích thú ngắm nhìn vẻ mặt bình yên khi ngủ của anh ta, làn mi dày che đi lạnh nhạt trong đôi mắt, hơi thở nhàn nhạt mà ấm áp, nước da trắng mạnh mẽ đầy thu hút và cánh môi mỏng cong cong mê hoặc ánh nhìn người đối diện. Ngón tay cô siết chặt mép giường, trái tim đập vang vang, ánh mắt bị trụ ở đôi môi khép hờ ấy vô thức nuốt khan nước bọt..... muốn hôn quá!

Nhưng nghe nói đàn ông khi ngủ rất nhạy cảm, khả năng chạm vào người sẽ bị đánh thức.

Hai mắt Thanh Nhi nhìn chằm chằm vào cánh môi quyến rũ trước mắt, tâm tri cứ luôn gào thét 'hôn đi, hôn đi', lí trí còn tự bảo kê rằng nếu xảy ra chuyện nó sẽ nhận hết trách nhiệm.

Mà cô rất không chính kiến chưa chi đã bị thuyết phục, lưỡi nhỏ thèm thuồng vươn ra liếm vòng môi, đầu dần dần hạ xuống tiếp cận khuôn mặt bên dưới, khi hai cánh môi chạm nhau, tim cô rung chuyển.

Ấm quá!

Mềm nữa!

Thơm thơm!

Không muốn thu về đâu!

Chính kiến lần nữa bị hạ gục nằm đo ván, môi cô khẽ nhấp một cái lại khẽ nhấp một cái, cảm giác được hương vị nhàn nhạt và ấm nóng từ cánh môi kia truyền tới, ham muốn của cô lại tăng thêm một bậc, cẩn thận hết mức vươn đầu lưỡi ra xuyên qua cánh môi chạm được răng trước. Đột ngột lúc này bên đầu mũi có tiếng thở hắt, chồng cô bất thình lình vung tay lên.

Âm thanh xé gió lao tới làm Thanh Nhi giật bắn mình ngã bịch xuống sàn may mắn tránh được ma trảo đập vào đầu, mà chồng cô phủi ruồi xong lại thản nhiên ngủ tiếp, hơi thở đều đều, khoé môi nhếch nhếch.

Thanh Nhi đơ người ngồi đó một lúc không động đậy, chồng cô vẫn an tĩnh ngủ như thường. Bất giác cô bó gối chống cằm nhìn anh ta, thầm nghĩ từ khi nào cô lại biến thành một kẻ yêu thầm vụng trộm hôn lén người khác.

Xoa xoa ót ngẫm nghĩ lại quá trình cô gặp người đàn ông này. Lần đầu cô hiểu nhầm anh ta là tiểu mỹ nhân bị bắt cóc, lần hai cô nhìn thấy anh ta trước cổng khách sạn, lần ba là lúc nảy quay cảnh nude của anh ta trong phòng tắm.

Uy, đây khẳng định không phải vì mê luyến ngữ âm và nhan sắc của anh ta đi!

Thanh Nhi nhìn lại vẻ mặt ai kia lần nữa, lếch lếch lại gần chắp tay bên mép giường, lẩm bẩm. "Không biết có phải là thích hay không nữa? giọng nói này, gương mặt này, vừa đến gần tim đã đập bang bang.. Hơi~ nhớ lại lần đó bị ám tận mấy ngày, nhắm mắt mở mắt trong đầu toàn giọng nói của anh, hiện tại thấy được mặt rồi không chừng tối nay sẽ mơ ra mộng xuân dạt dào khói lửa cơ đấy.." Nói nói, đột nhiên hưng phấn bật lưng dậy, mắt sáng rực. ".. phải về phòng ngủ một giấc mới được!"

Dứt lời, gian manh xoay đầu nhìn người trên giường, không hề kiêng dè đáp xuống moa~ moa~ lên má người ta, hớn hở nói. "Chồng yêu, ngủ ngon nhé!"

Lúc tính đi chợt nghĩ ra gì đó, giơ điện thoại chụp thêm một tấm ảnh rồi mới ôm cửa tung ta tung tăng chạy về phòng.

Chớp nhoáng thoát y chớp nhoáng mặc áo ngủ, Thanh Nhi nhủi ngay lên giường chui đầu vào chăn, trước cẩn thận lưu đoạn phim của Trịnh Thiên Mịch lại, sau thoả mãn ngắm gương mặt chồng yêu một hồi rồi lăn ra ôm lấy nó ngủ say sưa.

Sương đêm lan toả khắp đất trời, không khí thơm lừng mùi hương của biển, gió khẽ lướt qua màn che lùa vào căn phòng mờ ánh đèn ngủ. Trên giường lớn, một thân hình xinh đẹp vùi sâu trong chăn, hơi thở đều đều hoà nhập vào tiếng gió, hàng mi run chuyển say mê trong giấc mộng.

Chàng nói: Thật ra ta đã yêu nàng từ trước, bởi vì yêu nàng mới phải bỏ nhiều công sức vờn nàng đến tận hôm nay.

Nàng nói: Rõ ràng là chàng đang đùa bỡn ta, nếu yêu cứ xuất hiện trước mắt ta chắc chắn sẽ đáp trả chàng.

Chàng hỏi: Giống như đám đàn ông của nàng hiện tại?

Nàng đáp: Không, sẽ cho chàng làm thống lĩnh, ngồi ghế cao nhất.

Chàng lạnh lùng: Ta không cần!

Nàng níu kéo: Nhưng ta cần chàng!

Chàng làm cao: Bỏ hết đám đàn ông đó đi, ta cho nàng một cơ hội.

Nàng mừng rỡ: Được, chỉ cần chàng để ta được ở cùng chàng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!