Đi một mạch thì bước chân bỗng sững lại, Thanh Nhi quay đầu nhìn cửa phòng 1109 ngay bên cạnh, lại nhìn sang bên phải 1107, nhìn sang bên trái 1111, quay ra đằng sau 1110.
Cờ mờ nờ ¥₫&$###... Đúng là ngu như heo mà, tại sao cô lại quên bén phòng khách sạn sắp theo dãy chẵn lẻ chứ!
Tức chết đi~
Thanh Nhi dậm chân bình bịch, nhìn trái ngó phải thấy không có ai liền gian manh đi đến áp tai lên khe cửa, bên trong thấp thoáng có vài tiếng động nhỏ, hình như là tiếng cãi vả cộng với tiếng đập đồ. Cô nheo mắt xoa xoa cằm nghĩ, chắc là không thể vừa xxoo vừa đập chén vừa cãi nhau đi.
Một tia hy vọng mỏng manh thôi thúc Thanh Nhi hành động, cô lập tức ba chân bốn cẳng chạy về phòng chồng cô nhìn lướt qua anh ta một cái liền xông tới cầm điện thoại khách sạn gọi xuống quầy tiếp tân. "Alo, tôi là khách phòng 1109, cửa phòng tôi không mở được, phiền cô lập tức cho người lên sửa chữa."
Dứt lời, dập lại điện thoại lên bàn, túm túm váy chạy ra ban công leo qua phòng bên cạnh, vừa leo vừa cẩn thận tính toán, đây là phòng 1113 đến 1111, leo thêm một lần nữa là 1109.
Đứng bên ngoài ban công phòng 1109, Thanh Nhi nhẹ nhàng đặt tai lên cửa nghe động tĩnh..
"Xoẹt.. roẹt..."
"Á Pháp.. anh cút... không được chạm vào tôi... buông ra.."
"Xoẹt.. là cô kêu tôi đưa cô về khách sạn, chủ động đòi lên giường của tôi, bây giờ lại muốn chạy.. hử?"
"... anh bỉ ổi, vô liêm sỉ.. tôi kêu anh gài con đó lên giường chớ không phải cắn..."
"Soạt..."
"... đồ khốn nạn.. dừng tay, khốn.. ưm.. ưm.. buông.. Á.. đừng.. hức.."
".. Hừ~ cùng là đàn bà, tôi chơi ai cũng như nhau, câm miệng đi! đừng ép tôi phải dùng vũ..."
"Cốc cốc cốc, có ai trong phòng không? chúng tôi là nhân viên sửa chữa...."
"Cứu.. cứu tôi với... cứu.. ư.. ưm.. ưm.."
"Có chuyện gì?" Tiếng đàn ông quát lớn nóng nảy cùng tiếng bước chân mạnh mẽ bước đi. Thanh Nhi bừng tỉnh từ trong khiếp sợ, vội bắt lấy thời cơ lùa cửa chen vào phòng đứng nấp trong tấm màn tím sẫm, giơ một góc camera điện thoại ra.
Màn hình ghi lại một cảnh tượng hoang tàn ác liệt, nệm chăn, quần áo, mảnh vỡ thuỷ tinh, kể cả bàn ghế đều ngổn ngang bừa bộn. Trên giường, Trịnh Thiên Mịch không mảnh vải che thân đang giãy giụa, hai tay bị cột vào thành giường, trong miệng là chiếc áo sơ mi của Á Pháp.
Thanh Nhi rùng mình siết chặt điện thoại, lúc trước đọc truyện đã cảm thấy hắn cưỡng hiếp Thanh Nhi rất thô bạo nhưng không ngờ đối với Trịnh Thiên Mịch cũng không nhân nhượng, còn có phần dữ dằn hơn..
"Các người nhầm lẫn rồi.. RẦM!" Cửa đóng sập lại gần như rung chuyển cả gian phòng, Á Pháp sắc mặt không tốt trở về giường, giật mạnh chiếc khăn quấn ngang hông ném xuống sàn, côn thịt to lớn cứ thế lồ lộ phơi bày trước mắt.
Trịnh Thiên Mịch nhìn thấy phát run, thân thể càng kịch liệt giãy giụa, âm thanh ú ớ trong miệng không phát ra được, nước mắt cũng âm ĩ trào ra.
"Cô khóc?.." Á Pháp cười khẩy, khom người túm lấy hai chân cô ta ngồi lên, thoải mái từng chút gỡ dây trói cho cô ta, vui vẻ chơi đùa con mồi trong tay. ".. tôi có nên tặng cho cô bốn chữ 'tự rước lấy nhục' hay không đây? Ha~ rõ ràng là muốn hãm hại em ấy, lại không ngờ bị em ấy dẫn mũi đến tận giường tôi. Nhưng tôi phải nói thật một câu, cơ thể em ấy quả là trời phú, vừa chạm vào liền khiến đàn ông nổi thú tính đến giờ người tôi vẫn còn lân lân đây.
Bất quá.. trước cứ chơi tạm cô cũng không tệ...."
"Bốp.." Bàn tay thon dài hung hăng váng lên mặt hắn, Trịnh Thiên Mịch bất ngờ vùng dậy vung chân đạp hắn ra, quát lớn. "Câm miệng chó của anh lại, lập tức cách xa tôi tôi sẽ cho anh một con đường sống, nếu không đừng trách tôi độc ác."
"Haha~" Á Pháp bật cười lớn nhưng trong đôi mắt hằn lên lửa giận, nhanh như chớp giữ chặt tay cô ta ấn xuống giường, châm chọc cười. ".. tôi không ham kiểu phụ nữ ngoan cố, đừng nghĩ rơi vào tay tôi thì có thể thoát, cho cô dội nước lạnh giải thuốc là vì tôi muốn cô biết cảm giác bị cưỡng là như thế nào? để cô.. nhớ rõ tôi một chút."
Trịnh Thiên Mịch sững sờ, vừa muốn đẩy hắn ra bỏ chạy thì Á Pháp vung tay hất cô ta ngã xuống, không hề thương tiếc nắm lấy hông cô ta, một cú trúng đích xông thẳng vào trong.
"Aaa~~" Tiếng hét đau đớn xuyên thẳng qua màng não Thanh Nhi, cả người cô toát một tầng mồ hôi lạnh, tay run run, mặt xanh mét, tâm tri bắt đầu gào thét..
Mình đã làm một chuyện cực kì ác độc, nếu bây giờ quay đầu tình thế vẫn còn cứu vãn được. Cô hạ điện thoại xuống, vội vàng lục túi xách móc ra côn điện, giơ chân muốn chạy vào thì...
"Trần Thanh Nhi, tôi thề.. thề để cô sống không bằng chết!" Tiếng Mịch Thiên Mịch gằn qua kẻ răng, móng tay quấp sâu xuống ga giường, vẻ mặt méo mó tàn nhẫn.
Bàn tay Thanh Nhi buông lỏng côn điện rơi lại túi xách, dường như chỉ một giây cô chần chừ có thể dẫn đến hoạ sát thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!