Chương 33: Đùa bỡn.

"Choang." Ly rượu chỗ Trịnh Thiên Mịch bị ngã đổ, Thanh Nhi hốt hoảng bỏ ly xuống bàn, vội móc khăn giấy lau cho chị ta, nhăn mày lo lắng. "Chị Mịch, chị không sao chứ? Em xin lỗi, em bất cẩn quá, chị.."

"Không sao, chị vào toilet rửa là được.." Trịnh Thiên Mịch khoan dung cười nói, nhưng lực tay hất cô ra lại rất mạnh. Thanh Nhi thật sự mất thăng bằng trẹo chân ngã sang một bên may nhờ Á Pháp nhanh nhẹn đỡ lấy, ánh mắt hắn có hơi tức giận liếc qua cô ta.

Nét mặt Trịnh Thiên Mịch trầm xuống, ánh mắt lạnh lẻo không còn kiêng dè nhìn thẳng Thanh Nhi, cầm lấy túi xách đi nhanh vào nhà vệ sinh.

Vốn Thanh Nhi cũng chẳng để tâm đến cô ta chỉ lo cúi đầu lắc lắc cổ chân mấy cái, Á Pháp thấy vậy liền ân cần dò hỏi. "Đau lắm à?"

"Không có, chỉ hơi nhói nhói." Thanh Nhi lắc nhẹ đầu, ngẩng mặt lên thì thấy hắn đang khom người dòm chằm chằm cặp chân trắng nõn của cô.

Mẹ nó, Thanh Nhi thầm văng tục nhưng bề ngoài vẫn cố tình vắt chéo hai chân đẩy tà váy lên cao một chút, thừa lúc hắn nhìn đến ngây người liền chia đôi ly rượu của cô vào hai ly bên cạnh, sau đó nhanh nhẹn cầm chai rót lại như cũ.

"Ừm.. ừm..." Thanh Nhi đột nhiên thanh giọng hai tiếng, khép chặt hai chân lại, nghiêng đầu cười nói. "Anh Á Pháp, anh và chị Mịch quen nhau lâu chưa? em thấy hai người rất thân đó, còn đóng cùng một phim nữa, có khi nào phim giả tình thật hông ta."

"Đương nhiên không có.." Á Pháp đến gần choàng tay ôm eo cô, giống như sợ nơi này quá ồn ào cô sẽ không nghe thấy, tà tứ nói vào tai. ".. anh còn chưa yêu ai, rất muốn tìm một cô bạn gái đáng yêu như em."

"Oa.. vậy sao?" Thanh Nhi vô tư cười vui vẻ, cầm ly rượu khẽ nhấp một ngụm, híp híp mắt nhìn lên. ".. em còn có một cô bạn tính cách rất giống em, tuy rằng không đáng yêu bằng em nhưng lại rất năng nỗ, có muốn em giới thiệu cho anh không?"

"Không cần.." Á Pháp khẽ cười lắc đầu, thầm nghĩ cô bé này còn không hiểu ý hắn, đưa tay lên vuốt nhẹ má cô cười nói. ".. chờ qua sáng mai em sẽ hiểu."

"..À." Thanh Nhi hơi chao đảo gật gật đầu, hắn thấy thế liền ôm cô vào lòng, tay nhẹ nhàng xoa xoa bụng cô muốn thực hiện luôn bước dạo đầu, vẻ mặt mất kiên nhẫn nhìn đến hướng vào toilet.

Trịnh Thiên Mịch, cô chết trong đó rồi sao?

Đợi một lúc Trịnh Thiên Mịch mới thong thả đi ra, Á Pháp không nể mặt trao cho cô ta cái nhìn gắt gỏng, lại cúi đầu đẩy nhẹ vai Thanh Nhi hai cái, bao nhiêu mị hoặc chết người đều lộ ra bên khoé môi. "Thiên Mịch ra rồi kìa, chúng ta cạn ly đi."

Chưa uống thuốc mà đã gấp đến độ này không biết uống vào sẽ thế nào nhỉ? Thanh Nhi nhanh nhẹn giơ ly rượu lên, vẻ phấn khích cạn ly với hai người họ, uống xong liền đặt mạnh ly rượu xuống bàn, đứng nhịp nhịp chân.

Cố uống hết ly rượu cuối cùng, Á Pháp chờ mong cúi đầu nhìn Thanh Nhi bất ngờ phát hiện cô đang vui vẻ cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó, hắn hơi khó chịu bắt lấy tay cô. "Em nói chuyện với ai vậy?"

Thanh Nhi mắt tròn xoe ngẩng đầu nhìn hắn, giọng ngọt ngào như đường bổ. "Trác Tùng hỏi em đi đâu, em chỉ trả lời là đến Ô đô chơi thôi."

Mặt hắn tức thời xám xịt, Trác Tùng? ý cô là Hứa Trác Tùng sao? vài phút nữa sẽ lên giường cùng hắn giờ lại nói chuyện yêu đương cùng đàn ông khác. Á Pháp dù đối với tình một đêm cũng có tính chiếm hữu, huống chi hắn còn muốn sau chuyện này sẽ ép buộc cô ở cùng hắn lâu dài.

Thanh Nhi nhạy cảm thấy hắn sắp nổi giận vác cô đi, vội vàng buông điện thoại vào túi xách, thân mật ôm cổ hắn nói khẽ. "Em vào toilet một lúc sẽ ra ngay." Không chờ hắn đồng ý cô đã xoay gót đi như bay.

Đứng nép ở bức tường gần đó, Thanh Nhi cẩn thận quan sát hai người họ, Trịnh Thiên Mịch đã có triệu chứng ngấm thuốc, đầu cô ta hơi chao đảo, chân loạng choạng mấy cái liền ngã qua người Á Pháp. Nhưng khó tin là Á Pháp lại đẩy cô ta ra, nhíu mày nói gì đó, vẻ mặt lộ rõ chán ghét.

Thanh Nhi xoa cằm nóng lòng suy nghĩ, liệu có khi nào hắn chê cô ta kiên quyết không động tình?

Nhưng Trịnh Thiên Mịch còn zin mà!

Thêm vài phút sau nữa Trịnh Thiên Mịch dường như chịu không nổi, mặc kệ sống chết quấn lấy người Á Pháp hôn lên mặt hắn. Lại nói kì lạ là lần này Á Pháp rất phối hợp thẳng tay sờ ngực cô ta, vô cùng quyết đoán ôm lấy cô ta kéo đi.

Oh yer!

Chuẩn kế hoạch, Thanh Nhi phấn khởi tách tay, cái này gọi là gì? là tương kế tựu kế đó! Ai bảo cô là nữ phụ, nếu trời đã muốn cô làm nữ phụ thì cô phải hoàn thành tốt nghĩa vụ của mình.

Giờ thì làm sao đây? Thanh Nhi trầm ngâm hai giây liền vội vàng đuổi theo. Không ngoài dự đoán điểm dừng của họ là khách sạn Thượng Quốc, Á Pháp ôm Trịnh Thiên Mịch đi thẳng vào thang máy.

Thanh Nhi liếc qua bọn họ, khẩn trương chạy lại quầy tiếp tân nói gấp. "Hai người vừa vào thang máy là bạn tôi, chị giúp tôi kiểm tra anh Á Pháp ở phòng mấy, rồi cho tôi đặt một phòng bên cạnh được không?"

Nữ tiếp tân nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc dò xét. Thanh Nhi cúi đầu rút thẻ chứng minh ra đặt trên bàn, vẻ mặt thành thật tuyệt đối. "Chị nhanh lên một chút, bạn tôi sức khoẻ không tốt, tôi phải mang thuốc lên cho cô ấy."

Chân mày nữ tiếp tân khẽ nhíu lại, nhã nhặn mở miệng. "Tiểu thư, xin lỗi..." Đang nói, đột nhiên cô gái bên cạnh kéo tay cô ta nghiêng đầu nói mấy câu, vẻ mặt nữ tiếp tân thay đổi xoành xoạch, niềm nỡ tươi cười. "Vị khách tên Á Pháp ở phòng 1109, nhưng hai phòng bên cạnh đã có người đặt trước, tiểu thư có thể đổi phòng khác không ạ?"

Hình như có gì đó không ổn lắm, Thanh Nhi nhíu mi nghi hoặc nhìn cô ta, xong cảm thấy chính sự quan trọng liền gật đầu nói. "Vậy thì lấy phòng cùng dãy đi."

"Vâng." Nữ tiếp tân đáp nhẹ, lập tức lấy chìa khoá từ tay cô gái kia đưa cho Thanh Nhi, nhìn cô phi như bay vào thang máy mà thở phào đấm ngực. "Xém xong đời rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!