Dù có nóng lòng muốn cùng chồng hợp mặt nhưng Thanh Nhi cũng không thể dùng bộ dáng sơ sát tiêu điều của mình để chạy sòng sọc vào khách sạn 5 sao đòi người, xui xẻo bị hiểu lầm là bà điên thì không hay lắm.
Cô trở lại xe, cố gắng nén xôn xao trong lòng khởi động máy chạy đi, ánh mắt vẫn nuối tiếc bất định trên tầng cao của khách sạn.
Con đường quốc lộ cập bờ biển đón những cơn gió mang hương vị thơm ngát từ biển, tiếng sóng vỗ như bản nhạc êm tai truyền vào lòng người. Thanh Nhi dừng xe ven đường, đứng bên lan can nhìn con thuyền đang lượn lờ trên mặt sóng, những cơn gió lay động tấm biển hiệu lớn.
"Chào mừng quý khách đến với khu du lịch Ô đô, thành phố biển XxX."
Nghĩ lại mà thấy sợ, bản thân cô vì đuổi theo một người đàn ông đã quên mất sinh mạng phóng bạc mạng từ Nam ra Bắc, đi hết mấy ngàn cây số vượt qua cả ải quan mà không hay biết, đã vậy còn ở trước mặt cảnh sát khu vực lớn tiếng xưng Trần Thanh Nhi.
Thử tưởng tượng lúc nảy người ta không rộng lượng bỏ qua cho cô, cô hiện tại có thể đang cu cúc ngồi ở một góc nhà giam.
"Hơi~" Thanh Nhi thở dài thượt, đột nhiên miết chặt lan can, hơi gập người hét to. "Nam nhân kia~ Trần Thanh Nhi ta thề nhất định phải theo đuổi được ngươi~ chúng ta kết hôn~ ta giúp ngươi sinh tiểu bảo bối~"
"Huýt~ huýt~" Tiếng huýt sáo tán thưởng của đoàn khách du lịch phía sau, một anh chàng người Mỹ chở theo bạn gái giơ ngón cái với cô, cười cười hô lên. "Come on!"
Thanh Nhi quay đầu, nhe răng cười, gió thổi tung bay mái tóc đen óng ả, cả người điều lan toả quyết tâm và hạnh phúc.
Đọc qua vô số tiểu thuyết tình yêu, đối với một người giàu kinh nghiệm như Thanh Nhi điểm quan trọng nhất khi theo đuổi đàn ông không phải bám đuôi bọn họ, mà là phớt lờ bọn họ.
Nói đùa đó, chứ Thanh Nhi mà dùng cách này trên người chồng cô, khẳng định tới chết anh ta cũng không biết cô tên gì.
Dông dài chi nữa, quá rõ ràng Thanh Nhi là người chủ động, chỉ một câu 'trực tiếp tấn công, đánh thẳng sào quyệt'.
Nhưng trước tiên phải làm gì nhỉ? Cô cúi đầu nhìn bộ dáng mình từ đầu đến chân, hai từ thê thảm cũng không thể hình dung hết sự tàn tạ của cô bây giờ.
Nhấn mạnh chân ga, quyết định đến Spa thẩm mỹ, phải nâng cấp toàn thân.
Một ngày một đêm không gọi là dài nhưng đối với Thanh Nhi nó ngắn chết đi được, cô đang gấp gáp vậy mà mấy cái người này cứ vuốt qua vuốt lại lâu ơi lâu, ruột gan cô đều căng lên như dây đàn.
Chồng ơi, nhất định phải đợi vợ, không được tự ý bỏ đi, vợ tìm chồng rất cực khổ! Huhuhu~
Lúc nghe được hai từ "xong rồi" của nhân viên massage, biểu cảm của Thanh Nhi còn hơn cả tử tù được miễn án, ba chân bốn cẳng vội vội vàng vàng lao ra xe, phóng như bay về hướng khách sạn. Trong đầu liên tục kêu gào..
Chồng ơi~ chồng ơi~
Chiếc siêu xe mui trần đỏ rực bay bay trên đường thắng két trước cổng chính khách sạn, Thanh Nhi vừa đẩy cửa đặt chân xuống xe thì bất ngờ điện thoại đổ chuông, cô không dừng động tác vừa sải bước vừa nghe điện thoại. "Alo, chị Mịch?"
Giọng Trịnh Thiên Mịch uyển chuyển từ bên kia điện thoại truyền qua. "Thanh Nhi, tối mai em có rảnh không? chị mời đi bar, giới thiệu cho em anh chàng hotboy cùng khoá chị."
Khoé môi Thanh Nhi nhếch cao, mới đó đã không chịu được tính kế hại cô rồi, ngoài miệng vẫn cười nói. "Rảnh ạ, chị gửi địa chỉ cho em nhá!"
"Được." Trịnh Thiên Mịch khẽ cười, lại vờ thuận miệng hỏi. "Em đang ở đâu vậy?"
Thanh Nhi đặt chân qua cửa khách sạn đi đến quầy tiếp tân, thoải mái nói. "Đang ở khu du lịch Ô đô, chuẩn bị mướn phòng khách sạn đây ạ."
"Trùng hợp vậy?" Trịnh Thiên Mịch ngạc nhiên hô lên. "Chị cũng đang ở Ô đô, hay bây giờ em qua bar Xi đô gần khách sạn Thượng Quốc đi, vừa hay Á Pháp cũng có ở đây."
Bước chân Thanh Nhi khựng lại, ngẩng đầu nhìn quầy tiếp tân chỉ còn cách cô năm bước, tay vô thức siết chặt điện thoại, trong đầu mãnh liệt đấu tranh. Chồng là quan trọng nhất, nhưng nếu bây giờ từ chối chỉ sợ Trịnh Thiên Mịch sẽ đổi cách đối phó cô, khả năng cô lại có hạn không thể đùa với lửa.
Thanh Nhi cắn răng, giậm mạnh giày cao gót, dằn lòng xoay người đi ngược ra cửa, giọng nói như rít qua kẻ răng. "Được, em đến ngay."
Bar Xi đô đúng là rất gần khách sạn cô vừa vào, Thanh Nhi chỉ vòng xe ba phút là tới nơi, đứng ngoài cửa nhìn đám người ra ra vào vào, cô âm thầm hít sâu một hơi..... dù thế nào cũng phải bảo vệ trinh tiết về với chồng!
Vừa đặt chân qua cửa lớn đã bị tiếng nhạc ầm ĩ đánh thẳng vào màng nhĩ, Thanh Nhi nheo mắt nhìn đám người nhảy loạn xạ trên sàn, liếc một vòng vẫn không thể xác định Trịnh Thiên Mịch ở đâu, chỉ thấy số người chú ý về phía cô ngày một nhiều.
Thanh Nhi miễn cưỡng đi qua một dãy bàn, đột nhiên có người bước tới vỗ vai cô, cười nham nhỡ. "Cô em, đi một mình à?"
"Hừ." Thanh Nhi chán ghét liếc qua hắn, hất mặt đi thẳng không thèm đáp lời. Tên đàn ông thấy cô kênh kiệu như vậy liền phát bực, vừa muốn kiềm cô lại Thanh Nhi đã hất mạnh tay hắn ra, trừng ánh mắt sắc bén. "Đi chỗ khác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!