Chương 31: Chồng ơi.

Trần Kha Dương rất tự nhiên vươn tay đỡ lấy thân hình lảo đảo của cô ôm vào lòng, nghiêng đầu nhìn qua người đẹp khoả thân sắc mặt liền tối sầm.

Chu Nhĩ Lam không thấy mặt Thanh Nhi, trong mắt cô ta chỉ có hình ảnh một cô gái nằm trong lòng người đàn ông vừa lên giường với mình, nhất thời mất bình tĩnh chạy tới muốn kéo tiện nhân kia ra.

Thanh Nhi yên vị không đau không đớn liền ngoáy đầu ra sau dòm ngó, vô cùng khủng hoảng khi nhìn thấy một cặp ngực to lớn lắc lư lao tới, cô hoảng hồn giơ tay ra hét thất thanh. "Dừng lại.. DỪNG."

Tiếng của cô vọng khắp căn phòng, nhưng Chu Nhĩ Lam không hề dừng lại mà lao nhanh tới, còn căm phẫn hô to. "Con tiện nhân, tôi nhất định cào nát mặt cô, dám vô sĩ cướp đàn ông của tôi.."

Mắt thấy bộ vuốt đỏ của cô ta vươn tới mặt mình, Thanh Nhi sợ tới trắng xanh cả mặt, trong đầu liên tưởng đến quỷ nữ về đòi mạng, vì để bảo vệ dung nhan cô không suy nghĩ tung cao giày cao gót.

"Bịch." Chu Nhĩ Lam trúng một cú đạp ở đùi phải ngã nhào về trước, bộ móng vuốt chụp lấy chân cô cắm phập xuống.

"A~" Thanh Nhi đau đớn kêu vang, tay vô thức bấu chặt cơ thịt người bên dưới, rụt mạnh chân về lại vô ý đập vào đầu gối anh ta.

Ngực Trần Kha Dương nhói lên, cổ họng hừ ra tiếng, hít ngay một ngụm khí lạnh, đau đến lạnh óc.

Ba người cùng im lặng cam chịu nỗi đau của riêng mình, bỗng Chu Nhĩ Lam oà khóc lớn từ dưới sàn bò dậy đi về phía họ. Thanh Nhi giờ phút này đã sợ cô ta còn hơn nữ quỷ, hai tay vội vàng bụm mặt vùi vào ngực người bên dưới, khe khẽ gọi. "Anh hai, cứu em với~ bạn gái anh điên rồi~"

Trần Kha Dương đau đến sôi máu, đương nhiên sẽ không trút giận vào em gái mình, trước khi Chu Nhĩ Lam đi tới liền ôm Thanh Nhi đứng bật dậy khỏi ghế, lạnh lùng nhìn cô ta. "Chu Nhĩ Lam, cô còn có tự trọng thì lập tức mặc đồ vào cho tôi."

Chu Nhĩ Lam đứng sững lại, hai mắt chỉ thiếu phun ra lửa, giơ tay chỉ vào mặt anh ta, nói không thành tiếng. "Trần Kha Dương, anh dám.. dám đối xử với tôi như vậy?"

"Là tự cô không biết liêm sĩ." Mặt Trần Kha Dương vô biểu cảm, thẳng thắn mà nói chính là tuyệt tình chơi một lần rồi bỏ.

Một bên Thanh Nhi vừa muốn đứng xuống chợt cảm giác cổ chân đau đến run rẩy, cô kéo tay anh hai khỏi lưng mình cúi người dòm xuống, trợn trắng mắt khóc ròng. "Yêu quái, móng vuốt chó, đồ thần kinh, chó điên, chó dại..."

Trần Kha Dương nhíu mày vừa muốn mắng Thanh Nhi dở chứng thì nhạy cảm ngửi ra mùi máu, cúi đầu thấy cổ chân cô đang ròng ròng chảy máu, giật mình ngây ra một giây liền vội vàng bế cô lên đi đến sôfa.

Phía sau Chu Nhĩ Lam một thân loã lồ không tránh nổi kích động chạy lên kéo lấy cánh tay anh ta, ai ngờ anh ta không lưu tình hất mạnh cô ta té ngã xuống sàn, quát lớn. "Cút ngay cho tôi."

Chu Nhĩ Lam không tin vào mắt mình, người đàn ông vừa nảy còn mặn nồng với cô, còn lưu luyến trong người cô, sao đột nhiên lại thay đổi như vậy? chính là bởi vì con tiện nhân đó.

Trong đầu có cỗ căm tức thôi thúc, Chu Nhĩ Lam một lần nữa đứng bật dậy dũng mãnh tới mức Trần Kha Dương không kịp tránh đã xến cho Thanh Nhi một bốp vào mặt, còn nắm lấy tóc cô giật ngược. "Con tiện nhân, tao mà không đánh chết mày thì không là Chu Nhĩ Lam..."

"Chát.. Chát.. Chát... Bà nội cha nó con này nhịn đủ rồi nhé, cô mới là kẻ muốn chết đấy, khôn hồn thì nhìn cho rõ tôi là ai? Cmn dòng thứ không có mắt, không hiểu sao anh hai tôi lại chọn trúng người như cô."

Trần Kha Dương mệt mỏi day day trán, bước nhanh tới muốn kéo Thanh Nhi ra ai ngờ cô thẳng tay cho luôn anh ta một giáng, trừng mắt. "Đừng có chạm vào tôi, bực hết cả mình."

Dứt lời xoay người đập mạnh giày cao gót bỏ đi.

Ngồi vào trong xe, Thanh Nhi trút hết bực bội căng chân đạp ga, bánh xe ma sát tạo ra tiếng vang lớn từ nhà xe phóng vù ra tận quốc lộ, ngón tay cô nhấn nghiền nút còi, tiếng kèn đinh tai nhức óc vang suốt chặn đường, xe cộ trước sau sợ hãi dẹp sang hai bên.

Chuông điện thoại trong túi xách vang inh ỏi không ngừng, dù tiếng còi xe đã áp mất nhưng vài tiếng nhỏ cũng khiến Thanh Nhi khó chịu, cô bực tức đập mạnh túi xách xuống sàn nó vẫn cứng đầu kêu mãi miết, chịu không được khom người định nhặt thì tay lái lệch hướng, mấy chiếc xe phía sau bóp kèn um lên.

Thanh Nhi phát điên giơ chân đạp mạnh vào túi xách, điện thoại trúng đòn không dám kêu nữa nhưng tới lượt mấy chiếc xe cố tình gây sự. Âm thanh ồn ào làm cô ngứa tai, Thanh Nhi thô bạo cầm lấy máy định vị quăng ngược ra sau.

"Choang." Tiếng kính vỡ vang lên thanh thuý cùng với tiếng thắng kéttt kéo dài, Thanh Nhi mặc kệ sống chết, nhấn nghiền chân ga phóng vụt như tên lửa.

Cơn tức giận không bao giờ dễ dàng nguôi ngoai trong một phút, Thanh Nhi đem sự tức giận của mình phát tiết suốt một tiếng đồng hồ với vận tốc 240km/h đến khi dừng lại thì chẳng biết mình đang ở đâu nữa, chỉ thấy bờ biển dài và đường chân trời trên mặt biển.

Thanh Nhi tấp xe vào lề đường, tung người nhảy qua cửa xe chạy tới lan can chắn, hướng người ra biển hét to. "Aaa

"

Thình lình phía sau vù lên tiếng lướt gió, cô xoay đầu thấy một chiếc siêu xe phóng qua, biển số xanh Ss.22222 nổi bật.

"Chồng.." Thanh Nhi vô thức gọi to, xoay người nhanh chóng nhảy vào xe đuổi theo, lần này có máu nóng trong người nên liều mạng dùng tốc độ kinh hoàng đuổi chiếc xe đó tận mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng trước khi trời tối dừng lại trước cổng một khách sạn năm sao.

Thanh Nhi ngoáy đầu nhìn lại phía sau, lạy chúa, cô giờ đang ở phương trời nào?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!