Huỳnh Bách Nhân, cái tên này để lại dấu ấn trong trí nhớ Tuệ Mẫn không thua kém gì nam chính, bởi vì.. bởi vì.. cô nhớ người này xxoo với Thanh Nhi tận hai lần, mỗi lần bắn hai phát, mỗi phát lâu ơi là lâu.
Hơn nữa, anh ta còn là cậu bé hàng xóm lúc nhỏ của Thanh Nhi, yêu thầm cô hai mấy năm cơ đấy.
Nhớ lại tình cảnh nửa yêu nửa hận khi họ lên giường, tác giả miêu tả cháy nóng cháy khét, chỉ khai vị mà kích thích không chịu nổi, tới cái xương quai xanh in mấy dấu răng cũng ghi rõ ràng, ở dưới ra bao nhiêu giọt nước cũng nói trắng trợn ra luôn.
Tuệ Mẫn tự dưng cảm giác mông mình mọc một ngàn cái gai nhọn, cố sức nhích càng xa người này càng tốt, tránh cho sau này bị dụ lên giường bắn cho hai phát nữa.
Huỳnh Bách Nhân cảm thấy hơi ấm bên cạnh giảm dần xuống, đưa mắt nhìn qua thấy Thanh Nhi sắp lùi khỏi ghế, vội vàng vươn tay ôm cô kéo vào lòng.
Tim Tuệ Mẫn run rẩy kịch liệt, chỉ một giây nữa thôi là cô đã nhào đầu xuống sàn, may nhờ có ân nhân cứu mạng mới vượt qua một kiếp, ngẩng đầu lên thấy gương mặt ai đó gần sát, hơi thở của hắn phả vào mũi cô. "Em không sao chứ?"
Tuệ Mẫn: "..." Tôi muốn chết, có được không?
Giờ nghỉ giải lao, Tuệ Mẫn không ra ngoài mà ngồi úp mặt xuống bàn suy nghĩ. Cô có dự cảm nếu tiếp tục đóng giả thế này thì sự khác biệt của cô và Thanh Nhi thế nào cũng bị nhìn thấy..
Giá như ông trời cho cô xuyên qua lúc đang nhập việc hay bị bất tỉnh gì đó cô có thể bắt chước mấy cuốn tiểu thuyết diện cớ mất trí nhớ để dễ dàng qua mắt bọn họ..
Mất trí nhớ? Mất trí nhớ?
Aha, Tuệ Mẫn bật đầu dậy cười hắc hắc, cô có cách rồi!
Buổi trưa tan học sinh viên rôm rả nắm tay nhau ra về, Tuệ Mẫn chầm chậm bước xuống từng bậc thang, trong lòng âm thầm cân đo đong đếm. Còn khoảng mười bậc nữa sẽ đến sân trường, té ở chỗ này chắc là không đến nổi gãy tay gãy chân, va chạm trầy sướt một chút là đủ.
Ừm.. được rồi.. chọn này.
Nào, bây giờ hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, giơ chân ra..
Khoan khoan làm lại, nhắm mắt, hít sâu, giơ chân..
Thình thịch thình thịch...
Không xong rồi, tim đập dữ quá, bình tĩnh, chỉ té một cái thôi, vì sự sống còn, vì tương lai tươi sáng..
Được rồi, giờ thì hít sâu vào.. nhắm chặt hai mắt lại.. giơ một chân ra.. từ từ ngã xuống..
"Bốp! Bạn này..."
"A~" Tuệ Mẫn giật bắn mình lảo đảo mấy cái hụt chân ngã nhào về trước, trời đất đảo điên quay cuồng một trận cuối cùng cũng dừng lại.
Cố gắng đè nén sợ hãi, giữ cho vẻ mặt bình thản nhất, cô nhắm chặt hai mắt vờ bất tỉnh.
"Em gái, em là diễn viên à? nếu muốn tự tử thì sang toà nhà bên kia đi." Giọng nói giễu cợt vang bên tai, Tuệ Mẫn lén lút hé mắt nhìn một chút, bất ngờ thấy màu áo sơ mi trắng toát. Cô hoảng hốt ngẩng đầu lên, gương mặt thiếu niên trắng trẻo, đuôi mắt phượng nhếch cao, làn môi mỏng cong cong, một bên tai đeo khuy đen, cả người treo nhãn mác hot boy chính hiệu.
Tuệ Mẫn mê trai ngẩn tò te.
Chàng trai kia bật cười, nụ cười dưới ánh nắng toả ra hương thơm tươi mát. Anh ta đẩy cô đứng dưới bậc thềm, tự nhiên đưa tay cầm lấy thẻ trước ngực cô, nghiêm túc đọc. "Trần Thanh Nhi, ngày sinh 24/02/1996, chuyên ngành báo chí." Anh ta dừng một chút, nhìn cô nói câu kết. ".. Tôi sẽ nhớ rõ em."
Tuệ Mẫn ngơ ngẫn nhìn bóng lưng cao cao tại thượng kia rời đi, đầu óc hoàn toàn váng đặc.
Cô nghĩ, lần này ngoài việc giả vờ mất trí nhớ còn phải tiêm thêm vài liều vaccin miễn dịch trai đẹp.
Mất trí nhớ?
Nhắc tới lại thấy đau lòng, cô ngửa đầu nhìn ông mặt trời trên cao, lời cầu nguyện xuyên tận mười tầng mây..
Trời ơi.. cho xe đụng con đi~
Vừa bước ra cổng trường ngay đối diện tầm mắt là Trình Dịch Phong cao ngạo đứng tựa người vào siêu xe, trên tay cầm một chiếc ipad thế hệ mới đọc tin tức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!