Chương 26: Đo ngực.

Sáng nay vừa thức dậy, mình lên Wattpad và đọc 1 câu chuyện có tên 'Ngày nào cũng bị hiếp', sau đó cả ngày mình đều bị nó ám ảnh.. một cảm giác bị lừa đảo nặng nề.

_________

Thời gian thấm thoát trôi qua, buổi sáng của một ngày trong tuần..

"Kính thưa các quý vị đại biểu. Kính thưa các nhà giáo và các bạn sinh viên thân mến. Hôm nay, Học viện Điện Ảnh và Báo chí vui mừng kỷ niệm 40 năm ngày Nhà giáo 20/11/19.. - 20/11/20.... Cho phép tôi thay mặt BGH, tập thể HĐSP và hơn 5000 bạn sinh viên cám ơn quý vị khách quý, quý vị đại biểu đã đến với chúng tôi trong ngày hội truyền thống của ngành giáo dục.

Kính chúc các nhà giáo và các vị đại biểu, các bạn sinh viên sức khoẻ, hạnh phúc, chúc buổi lễ thành công rực rỡ.."

Thanh Nhi giơ tay che miệng ngáp nhẹ một cái, cẩn thận chỉnh lại tà váy trên đầu gối, ngẩng đầu nhìn thần đồng khoa Báo chí đang đọc diễn văn trên sân khấu.

Ánh đèn sáng rực chiếu lên khuôn mặt anh ta, cả người từ trên xuống dưới đều bộc lộ vẻ tự tin, chính chắn, gương mặt nghiêm túc lại ẩn nhẫn mùi vị tham chiến rất mạnh, người này nhìn qua liền nhận ra là kẻ có đầu óc, thâm tàng bất lộ.

Thanh Nhi liếc mắt qua anh ta, nghiêng đầu nhìn tiểu mỹ nhân bên cạnh, khẽ hỏi. "Làm gì đấy?"

An Nhiên ngẩng đầu lên liếc một vòng lại cúi xuống loay hoay với đống giấy viết, nhàn nhạt nói. "Ta viết điều ước lên giấy rồi xếp hạt bỏ vào hộp, nghe nói đủ 1 ngàn con điều ước sẽ linh nghiệm."

Khoé mắt Thanh Nhi hứng thú nhếch lên, cúi xuống nhìn hai ba con hạt be bé, tò mò hỏi. "Mi ước cái gì?"

"Ta ước.." An Nhiên khựng lại ngẩng đầu nhìn cô, cắn môi dưới. ".. Lâm gia đồng ý huỷ hôn với Trương gia."

"Gì kì vậy?" Thanh Nhi thốt lên bất ngờ.

An Nhiên đem con hạt vừa xếp xong bỏ vào hộp, không tự nhiên trả lời. "Là vì Lam Tuyệt còn vướng hôn ước với Lâm San Nguyệt nên ta không thể ở cùng anh ấy, nếu cô ta đồng ý huỷ hôn chúng ta sẽ mới được ở bên nhau."

Chuyện này Thanh Nhi đương nhiên biết, nhưng mà cách xếp hạt này liệu có hiệu quả không? Cô trầm mặt một lát đột nhiên đưa tay vào hộp hốt mấy con hạt bóp dẹp, rồi hốt luôn đống giấy đã viết điều ước nhùi thành một cục ném vào thùng rác. "Bỏ đi, mi làm chuyện xàm xí quá!"

Nhìn hành động của cô, mặt mũi An Nhiên tái mét vừa há miệng muốn hét đã bị Thanh Nhi nhanh tay bịt lại, trừng mắt mắng. "Câm miệng, mi ngốc hết chịu nổi luôn đấy, thử nghĩ nếu Trương Lam Tuyệt đọc được điều ước của mi sẽ nghĩ gì? Tại sao không ước kết quả mà ước nguyên nhân hả?"

An Nhiên chớp chớp mắt vô tội, nhấp nháy môi. "Không phải chỉ cần Lâm San Nguyệt chịu huỷ hôn thì mọi chuyện xong rồi sao?"

"Ngu ngốc." Thanh Nhi thẳng tay cốc vào đầu cô ấy một phát. "Nếu gia đình không đồng ý thì sao?"

Đúng rồi, An Nhiên liếm môi xịu mặt không nói gì nữa, Thanh Nhi lập tức chỉ tay vào đống giấy hung dữ dạy dỗ. "Ghi vào, ước hai người được ở bên nhau, rồi xếp 10 ngàn con cho ta, xếp đến khi nào chất đầy nhà thì thôi. Còn nữa, rảnh thì lên mạng đọc tin tức, điều tra hoàn cảnh gia đình hai người họ, còn phải thường xuyên quan tâm chồng mi. Ok?"

An Nhiên im re một lúc lâu hai mắt mới dần sáng lên, chờ tới khi hoàn toàn hiểu ra thì Thanh Nhi đã xoay đầu nghiên cứu chàng trai trên sân khấu, cô bất ngờ vùng dậy nhào đến ôm cổ Thanh Nhi, hét to. "Đại gia, ta yêu mi quá~ moa~"

Cả hội trường im phăng phắt, Thanh Nhi hết hồn ngẩng đầu nhìn con nhỏ nào đó, vung tay xến cho một bốp. "Ta đã nói chỗ này của chồng ta."

An Nhiên vẫn nhây không chịu được, bưng má cô cố đè xuống muốn hôn thêm phát nữa. Thanh Nhi chán ghét đưa tay đẩy trán cô ấy ra, nghiêng đầu tránh né. An Nhiên cố chấp chu môi đè xuống...

Đúng lúc này, trong loa vang lên tiếng tằng hắng, giọng cứng nhắc. "Đề nghị các bạn giữ trật tự.."

Thanh Nhi lập tức hùa theo kêu lên. "Nghe thấy chưa? thu ngay cái mỏ heo của mi về!"

An Nhiên bĩu môi xoay đầu nhìn lên sân khấu hung hăng lườm chàng trai kia, ngồi bịch xuống ghế bắt đầu hí hoáy làm việc.

Nhìn cô ấy chìm đắm trong tình yêu như vậy, Thanh Nhi bật cười nhìn lên sân khấu, ánh mắt lại vô thức trĩu xuống.

Trời ơi, con thèm chồng quá~

Buổi lễ vẫn nhàm chán như thường lệ, ca hát nhảy múa, tưởng niệm, trao bằng khen, và cuối cùng nghi thức cài hoa. Theo như qui ước mỗi năm, 5 sinh viên ưu tú nhất của hai ngành Điện ảnh và Báo chí sẽ cài hoa cho giảng viên của mình.

Thanh Nhi rất không may mắn, cô là một trong số mười người phải mặc váy đồng phục, đeo thắt tay xanh đậm đi lên sân khấu sờ ngực thầy cô giáo. Nhìn gương mặt từng người, cảm giác xa lạ không chút thân thiết, cô khéo léo cài hết một lượt liền đi xuống. Đột nhiên cổ tay bị giữ lại, Thanh Nhi xoay đầu thấy thần đồng nhìn cô, khẽ nói. "Em ở lại, thay mặt một bạn khoa Điện ảnh cài hoa."

Thanh Nhi vừa muốn kêu anh ta nhờ người khác thì cổ tay bị giơ lên, thắt tay nhanh chóng bị tháo ra đổi thành màu đỏ sậm, cô ngẩng đầu nhìn anh ta, chớp mắt. "Em chưa nói đồng ý."

Anh ta khẽ cười, siết chặt nút thắt, nhàn nhạt mở miệng. "Anh biết em không thể không đồng ý."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!