Chương 25: Anh yêu em.

Dứt lời nhanh nhẹn sải hai bước vượt qua rào chắn, nhảy vào trong xe vỗ lên cánh tay Huỳnh Bách Nhân cười nói. "Đi thôi, em muốn ăn đồ nướng."

Huỳnh Bách Nhân nghiêng đầu nhìn mặt cô, cười nhẹ hỏi. "Có chuyện gì vui vậy?"

Lời anh ta vừa nói, phía sau vọng đến một tiếng gọi lớn. "Chị ơi, em tên là Yên Nhi."

Thanh Nhi ngoáy đầu nhìn bóng dáng nho nhỏ đang leo qua rào chắn, bật cười một tiếng. "Em phát hiện ra mình rất có tố chất của một chuyên gia tâm lí."

Khoé môi Huỳnh Bách Nhân trầm tĩnh cong lên, ôn nhu hỏi. "Vậy có phải em nên tâm lí cho anh về vấn đề tình yêu và hôn nhân gia đình không?"

Thanh Nhi lập tức dúi đầu qua nhìn mặt anh ta, phấn khích cười. "Anh muốn kết hôn sao? Được đấy, theo tính cách của anh thì nên chọn vợ náo động một chút, lắm lời một chút, như vậy nhà cửa mới sôm sáo vui vẻ."

Huỳnh Bách Nhân cúi xuống nhìn gương mặt cô gần sát, nhẹ hỏi. "Kiểu như em sao?"

Tay Thanh Nhi đưa lên xoa xoa cằm, lẩm bẩm. "Kiểu như em? ừ, nghe có gì đó không phù hợp. Em đã là mẫu bạn gái hoàn mỹ của thiên hạ, anh lấy em làm tiêu chuẩn thì hơi cao rồi đó. Để xem nếu bỏ bớt xinh đẹp thì đòi hỏi tính cách đầu óc, em lại quá đáng yêu còn rất thông minh làm sao kiếm được người như em. Còn nếu bỏ đi đầu óc và tính cách, hoá ra tìm một kẻ ngốc để lấy làm vợ, mà..."

Huỳnh Bách Nhân bật cười, đưa tay qua muốn nựng má cô lại khựng lại, trong lòng lo lắng nếu chạm vào cô sẽ có phản ứng gì?

Đang nói cười vui vẻ đột nhiên xoay qua thấy bàn tay Huỳnh Bách Nhân trước mặt, cô giật mình nhảy tưng lên. "Không thích thì thôi, bộ anh muốn đánh em hả?"

Mấy ngón tay Huỳnh Bách Nhân cử động, quyết định thử một lần vuốt nhẹ má cô, cảm giác mềm mại ấm áp dưới lòng bàn tay làm tâm hắn dao động. Thanh Nhi lại không biết gì vỗ vỗ ngực, thở phù nghiêng mặt để hắn vuốt, còn cười nói. "Như vậy nhé, lấy 50% tiêu chuẩn của em để chọn vợ cho anh."

Huỳnh Bách Nhân thật sự không muốn thu tay về, tự dưng nổi máu nựng mạnh má cô một cái.

"U.." Thanh Nhi bị đau, vội kéo tay anh ta xuống trợn mắt. "Đổi thành 70% là được chứ gì? anh bạo lực quá."

Huỳnh Bách Nhân cười cười, rất phối hợp cũng nắm chặt tay cô, lại âm thầm đánh lạc hướng. "Anh thích con gái nhẹ dạ một chút, không cần lúc nào cũng tỏ ra thông minh sắc sảo."

Tốt nhất nhẹ dạ giống như cô, rõ ràng đang bị chiếm tiện nghi vẫn còn vui vẻ hỏi người ta thích ăn loại nào.

Thanh Nhi có biết gì đâu, hăng hái kéo tay anh ta ôm vào người, tinh quái cười. "Có phải nhẹ dạ để anh dễ dàng lừa lên giường không hả? Ghê quá nhe, em đã nhìn ra bộ mặt xấu xa của anh rồi."

Huỳnh Bách Nhân chỉ cười không nói. Nếu không phải vì đến nơi đậu xe, hắn tuyệt không muốn buông tay Thanh Nhi ra. Mà Thanh Nhi cứ lơ ngơ quay đi quay lại, còn bắt lấy cánh tay anh ta lay lay. "Đi đâu vậy? đi đâu vậy? em muốn ăn thịt nướng mà, sao lại dừng ở đây?"

Huỳnh Bách Nhân khẽ cười xuống xe đi vòng qua bên kia, nắm lấy tay cô kéo đi. "Dẫn em đi ăn món ngon hơn."

Nghe món ngon hơn Thanh Nhi liền sung sướng bước thấp bước cao đuổi theo, chờ đến khi nhìn thấy băng ghế dài gần bờ sông thì hoảng hốt ôm lấy cánh tay ai đó hét to. "Đừng nói anh bắt em ngồi đây hóng gió ngắm trăng thay vì ăn thịt nướng nha."

Huỳnh Bách Nhân không nói gì cả, thẳng tay kéo cô tới ghế ấn ngồi xuống, xong liền xoay người bỏ đi. Thanh Nhi ngồi ngơ ngẩn nhìn mấy con thuyền bơi qua bơi lại trên sông, đột nhiên cảm thấy mình rất giống gà con lạc mất mẹ.

Lúc Huỳnh Bách Nhân quay về thì trên tay cầm theo hai túi lớn, Thanh Nhi tò mò vươn cổ chòm qua xem là thứ gì, bất ngờ nhìn thấy cả hộp thịt sâu nướng nghi ngút khói và mười mấy chai bia ướp lạnh. Cô lập tức khoái chí tươi cười, vỗ vỗ vai anh ta khen ngợi. "Anh hiểu em nhất đấy, đúng là ngon hơn thịt nướng bình thường nhỉ!" Vừa nói vừa xê mông xích lại, cầm lấy một que thịt cho vào miệng, lại cầm chai bia lên uống một ngụm. "Chà.. chà.. ngon quá~"

Huỳnh Bách Nhân nở nụ cười, cầm chai bia hướng cô giơ lên. Thanh Nhi không do dự chạm mạnh vào miệng chai, tám chuyện. "Kể cho anh nghe nhé, lúc nhỏ em coi phim rất thích mấy cảnh này đó, vừa lãng mạn vừa thơ mộng, lại có chút máu giang hồ."

Khoé môi Huỳnh Bách Nhân đột nhiên cứng đờ, không rõ vui buồn hỏi. "Em hồi phục trí nhớ rồi à?"

"Khụ.." Thanh Nhi run tay, ga bia xông thẳng vào mũi, cô cúi đầu ho khan. Huỳnh Bách Nhân thấy vậy vội đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, thuận tiện kéo cô đến gần, lo lắng dỗ. "Không sao chứ? Uống bia phải chậm thôi."

Thanh Nhi quơ quơ bàn tay nhỏ lên vô tình chạm vào cổ anh ta, cũng không để ý vội nói. "Cho em miếng khăn giấy đi."

Cổ họng Huỳnh Bách Nhân truyền tới một trận khô nóng, đưa tay vào túi móc ra khăn tay nhưng không đưa cho cô mà tự tay nâng mặt cô lên cẩn thận lau qua khoé miệng.

Hai gò má Thanh Nhi ửng hồng, làn mi dài ẩm ướt hơi sương, tay vuốt vuốt ngực, chu môi dỗi. "Chỉ tại anh nói vào chuyện thương tâm của em em mới bị sặc, sau này đừng hỏi chuyện trí nhớ của em nữa, bác sĩ đã nói em không thể hồi phục rồi."

Huỳnh Bách Nhân chăm chú nhìn cô, đột nhiên bưng một bên má cô lên, Thanh Nhi khó hiểu chớp chớp mắt, nhấp nhấp môi. "Anh nhìn gì vậy?"

Bàn tay kia Huỳnh Bách Nhân miết mạnh vào ghế, đè ép một hồi cuối cùng cũng nén xuống được, vô cùng bất đắc dĩ xoay tay cầm lấy chai bia trong tay cô uống ừng ực.

Thanh Nhi hết hồn giơ tay muốn cản mà không kịp, cái chai đó cô vừa sặc vào mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!