Chương 23: Kết hôn với ai?

"Nếu không tin, anh phối hợp với em, em sẽ cho anh thấy.. chị ấy yêu anh đến mức nào?"

Trình Dịch Phong nhìn cô, đôi mắt đen sâu hút không thấy đáy, một lúc sau hắn lạnh lùng nhếch môi. "Được, anh phối hợp với em.."

Thanh Nhi cười đắc ý, vừa nhấc chân muốn đi thì bị ôm lại từ phía sau, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai. ".. nếu không đúng như lời em nói, chúng ta kết hôn."

Tim Thanh Nhi run rẩy, xoay đầu lại nhìn hắn, mỉm cười. "Vậy thì em đợi.. dự tiệc cưới của hai người."

Vào nhà hàng gọi ba phần bít tết, Thanh Nhi rất tự nhiên ngồi bên cạnh Trình Dịch Phong, nhìn Trịnh Thiên Mịch ở đối diện, thân thiết hỏi. "Chị Mịch, em đọc báo thấy chị đã ký hợp đồng với Truyền thông FS, là nhận lời vai chính của đạo diễn Hoàng đó hả?"

Trịnh Thiên Mịch cười nhã nhặn, môi tinh xảo nhếch cao lộ ra nét mị hoặc hồ li, khiêm tốn nói. "Chỉ là một vai diễn trong bộ phim Điện ảnh cuối năm, chị đọc qua kịch bản cảm thấy nữ chính trong phim rất phù hợp với tính cách của chị nên đã nhận lời."

Thanh Nhi cười toe, vỗ tay đánh bốp, đuôi mắt nheo lại suy đoán. "Có phải vai nữ chính đó rất mạnh mẽ, trí tuệ và chính chắn hay không?"

Trịnh Thiên Mịch nghe vậy bật cười, thân mật vuốt gò má phấn hồng của cô. "Đúng vậy, cô ấy còn rất yêu nam chính."

"À.." Khoé môi Thanh Nhi nhếch cao, xoay đầu nhìn Trình Dịch Phong, cười hắc hắc. "Có phải tính cách nam chính rất giống anh Phong không chị?"

Mặt Trịnh Thiên Mịch đỏ ửng, lại cố che giấu ngượng ngùng. "Có vài điểm tương đồng."

Thanh Nhi cười tủm tỉm, hai lúm đồng tiền ẩn ẩn hiện hiện, tự dưng nghĩ đến câu thành ngữ.

Yễu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu~

Trình Dịch Phong nhìn qua cô ta, lại nhìn gương mặt Thanh Nhi bên cạnh, bàn tay giơ lên khựng lại hai giây liền vuốt má cô, giọng trầm ấm. "Thiên Mịch không biết đùa giỡn, em đừng trêu chọc em ấy."

Thanh Nhi ngã đầu, dụi dụi má vào tay hắn, cười nói. "Chưa gì đã binh nhau như vậy, nếu sau này thành gia em chắc chắn sẽ bị cho ra rìa."

"Cho dù thế nào, em vẫn ở trong lòng anh." Trình Dịch Phong bật cười nhìn cô, giọng nói trầm ấm xen lẫn chiều chuộng.

Má Thanh Nhi không tự chủ ửng hồng, bàn tay đưa xuống dưới nhéo đùi hắn một phát.

Ông nội, diễn sâu quá rồi~

Trình Dịch Phong cúi đầu, đưa tay xuống nắm lấy tay cô siết chặt, Thanh Nhi đau đến nhăn mặt, quay sang trừng mắt với hắn, khoé mắt vô tình thấy sắc mặt Trịnh Thiên Mịch, cô khẽ cười nhỏ giọng nói. "Chị ấy ghen rồi!"

Trình Dịch Phong nghe lời cô nhìn qua, quả thật thấy sắc mặt Trịnh Thiên Mịch tối tăm, trong mắt còn có tia lạnh nhìn chằm chằm Thanh Nhi, hắn ra đời nhiều năm tia lạnh đó là ghen hay là ghét hắn còn không rõ sao?!

Chỉ là, tại sao trước đây hắn chưa từng nhìn thấy?

Phục vụ mang thức ăn lên, Thanh Nhi chà chà hai tay, vội trải khăn cầm dao nĩa lên, vui vẻ nhìn miếng thịt thơm lừng, nuốt nước miếng. "Ăn thôi, em đói bụng quá."

Dứt lời lập tức hạ đao "kẻng.." một tiếng vang vọng, miếng thịt chạy qua bên phải. Thanh Nhi cắn môi, lại cố gắng nhẹ nhàng hạ đao xuống "keng.." một tiếng miếng thịt chạy xuống dưới. Cắn chặt răng, đổi tay cầm đao, cô chậm rãi hạ xuống chạm vào miếng thịt "cót két, cót két.. keng.."

Thanh Nhi quăng dao nĩa, phình má. "Miếng thịt này còn sống, em cắt mà nó cứ chạy hoài."

Trịnh Thiên Mịch thấy vậy khẽ cười, đưa tay vừa muốn chỉ dạy Thanh Nhi cách cầm dao nĩa thì đĩa của cô đã bị mang đi đổi thành một đĩa khác, miếng thịt vàng ươm được cắt tỉ mỉ thành từng mảnh nhỏ rất vừa ăn, cô ta nhịn xuống quay sang nhìn Trình Dịch Phong, ánh mắt vừa ghen tuông vừa tức giận.

Mà Thanh Nhi thấy ăn liền sáng mắt, còn tâm trí đâu mà quan tâm chuyện người ta, vội vàng cầm nĩa găm một miếng bỏ vào miệng nhâm nhâm. "Ngon quá, mai mốt phải dẫn anh hai đi ăn mới được."

Trịnh Thiên Mịch nghe cô nói thì bất ngờ. "Em còn có anh sao?"

"Có, anh hai em siêu cấp đẹp trai." Thanh Nhi cười tươi, rất hưng phấn móc điện thoại khoe khoang anh hai mình. "Chị nhìn xem, có phải rất giống hoàng tử ngủ trong rừng không?"

Cô ta nhìn vào, hai mắt liền mở to, cười nói. "Đúng vậy, không biết mở mắt sẽ thế nào?"

Thanh Nhi thu điện thoại lại, vừa kiếm hình ban nảy vừa nhanh nhẹn nĩa thịt cho vào miệng, lại giơ điện thoại ra. "Đây, mở mắt là siêu cấp mặt lạnh cọc cằng."

Trịnh Thiên Mịch bật cười, nhìn nhìn lại tò mò hỏi. "Sao nhìn hai anh em khác nhau quá.."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!