Chương 22: Cá cược.

Lúc Thanh Nhi đến công ty thì chưa đến giờ nghỉ trưa, sảnh lớn thưa thớt vài người qua lại. Cô mặc váy ngắn trên đầu gối, mang túi xách chanel, đeo kính râm hàng hiệu, sang chảnh đi đến bàn tiếp tân, hất cằm hỏi. "Tổng giám đốc có trong phòng làm việc không?"

Nữ tiếp tân nhìn cô, nở nụ cười lịch sự. "Xin hỏi danh tánh của tiểu thư? có hẹn trước không ạ?"

Thanh Nhi trầm mặc một lúc tháo kính râm ra hỏi. "Tôi không có hẹn trước, không thể vào được à?"

Ai ngờ cô ta gật đầu thật. "Xin lỗi tiểu thư."

Khoé miệng Thanh Nhi co giật, đập mạnh cặp kính râm lên bàn, nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Tôi là con gái chủ tịch, em gái tổng giám đốc, tôi không thể vào thế cô vào được? Làm tiếp tân cũng phải biết bổ sung tin tức chứ, cả cái tổ quốc này đều biết tôi là đại tiểu thư tập đoàn Trần Vân, chỉ mình cô là không biết. Nhân viên mà thiếu quan tâm về công ty, cái gì cũng không biết thì mướn làm cái gì?

ngày mai khỏi đi làm luôn đi."

Nữ tiếp tân nhìn chằm chằm cô thấy cô xoay người đi vào thang máy chuyên dụng liền khẩn cấp gọi bảo vệ. Hai tên bảo vệ chạy xòng xọc vào nhìn thấy Thanh Nhi lại quay đầu nhìn cô ta, không nói lời nào xoay người đi ra ngoài.

Nữ tiếp tân thấy thế liền hô to. "Mau bắt người lại, lôi cô ta ra ngoài."

Một tên bảo vệ lườm cô ta, lạnh lùng mắng. "Có gan thì cô đi bắt đi."

Thanh Nhi lên tầng cao nhất vào thẳng văn phòng tổng giám đốc, cẩn thận đặt khay cơm lên bàn rồi đưa mắt nhìn ngó một vòng. Không có ai cả, chắc là đi họp cả rồi.

Vừa tính xoay người rời đi thì thấy trên bàn làm việc có một khung ảnh, Thanh Nhi tò mò chạy đến cầm lên xem. Cô trợn tròn hai mắt, cái này.. cái này.. cái này...... là ảnh của cô!

Thật sự là ảnh cô lúc 10 tuổi ôm hôn một cậu trai cao hơn mình một cái đầu.

Thanh Nhi nhìn chằm chằm khung ảnh, cậu trai này nếu cô đoán không sai thì là anh hai đi, thì ra lúc bé hai người đã chơi chung với nhau.

Còn có.. còn có.. hôn môi nữa!

Ôi, mắt cỡ quá~

Hai má Thanh Nhi tự dưng nóng lên, thử tưởng tượng mỗi tiếng đồng hồ anh hai ngồi đây nhìn vào tấm hình trẻ trâu này, cô chỉ muốn vứt quắch nó vào thùng rác.

Nhưng mà, suy nghĩ kĩ lại thì anh hai không ghét cô nhỉ? Có ai ghét người mà đem ảnh trưng trước mắt đâu, rõ ràng lúc nào cũng quan tâm cô mà bày đặt làm mặt lạnh.

Tối qua gọi cho cô tận 29 cuộc!

Thanh Nhi không nhịn được cười sung sướng, đưa tay vuốt vuốt khung ảnh cẩn thận đặt lại vị trí, liếc mắt nhìn hai đứa bé ôm hôn nhau, bật cười một tiếng. "Ních quỷ."

Xoay người muốn đi về khoé mắt liếc nhìn hộp cơm, trong đầu bật ra một sáng kiến. Thanh Nhi dừng chân đi lại ngồi lên sôfa, rút một tờ giấy nhỏ và bút trong túi xách ra, cắm cúi vẽ đầu heo dễ thương và dòng chữ "Anh hai yêu dấu, phải ăn hết cơm nhé! Moa~ moa~" xong đem mảnh giấy gắn vào hộp cơm, tung ta tung tăng quảy túi xách ra cửa.

Anh hai cùng một cô thư kí xinh đẹp vừa ra khỏi phòng họp đang đi về hướng này, cô thư kí ngẩng đầu nhìn anh ta khẽ nói: "Giám đốc, sắc mặt anh không được tốt lắm, em đi pha cafe cho anh nha."

Trần Kha Dương đang bận xem tài liệu trong tay, thờ ờ "Ừ" một tiếng đầu cũng chẳng ngẩng lên.

Thanh Nhi đứng xa nhìn thấy bật cười khúc khích, đưa tay vào túi xách móc điện thoại ra, sải ba bước dài liền đến gần anh ta, nhanh như chớp ôm lấy cổ, hung hăng hôn lên má một phát vang dội.

Tách!

Anh hai giật mình ngẩng đầu lên, cô vẫn giữ nguyên tư thế, môi chạm má anh ta, liên tục nhấn màn hình.

Tách tách tách!

Trần Kha Dương nhìn ảnh mình bị thu vào điện thoại, một giây liền nổi giận đập sấp tài liệu vào người cô thư kí bên cạnh, nhanh nhẹn giơ tay tóm lấy người cô, gầm nhẹ. "Em lại muốn giở trò gì hả?"

Thanh Nhi không hề phản kháng, chỉ lo lưu ảnh rồi cho điện thoại vào túi xách, sau đó mới đưa mắt nhìn anh ta, thư thư thái thái gác luôn cánh tay còn lại lên vai ôm lấy cổ anh ta, cười gian trá. "Em có làm gì đâu, em chỉ chụp ảnh với anh yêu của em không được à?"

Trần Kha Dương trừng mắt nhìn chằm chằm cô, Thanh Nhi khẽ cười nghiêng đầu mờ ám nói vào tai anh ta. "Em thấy hết rồi nhé." Dứt lời, hiên ngang xoay người, phẩy mông đi vào thang máy.

Cô thư kí nảy giờ vẫn còn ngơ ngác thấy Thanh Nhi rời đi liền lấp bấp. "Giám đốc, đó là Trần.. Trần tiểu thư hay.. bạn.. bạn gái anh vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!