Nói không say thì thật sự là không có say, nhưng đầu óc choáng váng mắt hoa tai ù thì có thật. Thanh Nhi chả còn xác định phương hướng được nữa, trong đầu chỉ văng vẳng một câu hỏi.
Toilet ở đâu? Toilet ở đâu?
Đi qua đi lại mấy vòng vẫn không tìm thấy toilet, cảm nhận bầu nước sắp tràn liền run rẩy hai chân khúm núm ngồi xuống một góc.
May mắn lúc này có một phục vụ đi lại vỗ vỗ vai cô, nhẹ giọng hỏi. "Tiểu thư, có cần giúp..."
"Toilet ở đâu?" Anh ta chưa nói hết, Thanh Nhi đã bay ngay vào.
Nhân viên nam nhìn cô hai giây, giơ tay chỉ lên cầu thang gần đó. "Trên lầu, phòng 1."
Toilet trên lầu? phòng 1?
Đi lẹ..
Thanh Nhi lúm xúm hai chân chạy vội đến cầu thang, mò mẫn tay vịn một mạch phóng thẳng đến bậc thang cuối cùng, hai tay vừa quơ qua liền chạm được cánh cửa không có khoá.
Chắc là cửa toilet?
Lập tức mở ra xông vào, đột nhiên ánh đèn sáng choang đâm thẳng vào mắt, Thanh Nhi hết hồn vội bụm mắt hét toáng lên. "Đứa nào chơi ngu vậy? đuôi mắt ta rồi, tắt đèn ngay."
Cả căn phòng yên tĩnh, vài giây sau nghe rõ một tiếng 'phụt', không khí chìm vào một mảnh tối đen. Thanh Nhi bỏ tay xuống, giật mình giơ bàn tay lên, tối đến mức không thấy năm đầu ngón tay thì biết tìm toilet ở đâu?
Ôi, mắc quá, nhịn hết nỗi rồi~
Trời ơi, con muốn tè~
Ngay lúc trong đầu tuyệt vọng nghĩ mình có thể sẽ tè bậy ở đây, một luồng ánh sáng len lỏi trong căn phòng gần đó chiếu ra. Thanh Nhi như vớt được phao cứu sinh, ba chân bốn cẳng cắm đầu lao vào, may mắn hơn đó là phòng tắm.
Là phòng tắm có bồn cầu có thể tè được..
Thanh Nhi mừng đến điên rồi!
Bỏ qua bước đóng cửa phiền toái, cô trực tiếp túm váy, kéo quần ngồi xuống, mặt sướng không tả nổi, còn ngâm nga hát.
"Em là ai giữa cuộc đời này..
Em vì đâu bước đến nơi đây..
Làm tôi say, làm tôi khát khao, trao nhau bao tin yêu ngọt ngào..
Sao đôi ta cứ mãi ngập ngừng..."
"Phụt.." Tối thui!
Thanh Nhi ".... Aaa~" vội vã kéo quần chạy ra ngoài. Đang lúc chạy trối chết thì bất ngờ va vào cái gì đó, chưa kịp định hình thì cả người lảo đảo hai bước ngã thẳng xuống giường. Nệm giường tạo cảm giác mềm mại ấm áp dưới lưng, trong đầu liền nảy ra ý nghĩ.
Giường này ngủ một đêm chắc sướng lắm~
Nhắm mắt, ôm chăn, ngủ!
Vừa mơ màng thì nghe thấy bên cạnh có tiếng động nhỏ, Thanh Nhi lười biếng xoay người vươn tay lần mò trong chăn chạm vào một cái gì đó rất ấm áp, nghĩ là gấu bông ở nhà liền nhích người vào ôm lấy.
Sau đó, hai cánh tay gấu bông cũng phối hợp ôm chặt lấy cô, cả người được bao phủ trong cảm giác ấm áp chưa từng có, cô mãn nguyện cong môi cười, thủ thỉ. "Ấm quá~"
Gấu bông nghe thế ôm càng chặt hơn, Thanh Nhi sướng tít mắt vùi đầu vào cổ nó, thơm thơm, lè lưỡi liếm một cái.
Người gấu bông cứng đơ ra, vài giây sau đó trong không trung vang lên âm thanh khe khẽ. "Thanh Nhi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!