Mờ ám cái gì thì hai người không biết, chỉ biết một khi đặt chân vào chốn ăn chơi thì phải chơi hết mình.
Bar Cani không giống với một số Bar cao cấp khác, theo Thanh Nhi nghiên cứu trên mạng thì quy định ở đây đặc biệt rất nhiều. Số người dám dở trò tồi bại như chơi thuốc lắc, hoặc bỏ thuốc mê, thuốc kích thích chỉ cần bị phát hiện một lần sẽ bị cắt thẻ hội viên vĩnh viễn.
Mà đối với giới thượng lưu việc không được đặt chân vào đây chỉ thua phá sản, phần lớn các hợp đồng lớn đều được ký ở nơi này, cho nên bar Cani còn được gọi là Câu lạc bộ giải trí Cani.
Một cái tên êm ái qua mắt mấy bà vợ ở nhà~
Thanh Nhi vừa bước qua cửa lớn đã bị không khí nóng bỏng bên trong hút vào, phòng bar rộng lớn như cung điện hoàng gia, ánh đèn rực rỡ chớp nhoáng trên nền đen huyền bí, tiếng nhạc xập xình cuốn theo nhịp tim cùng rung động, sàn nhảy thuỷ tinh phát sáng dưới những đôi chân dài ma mị. Ngẩng đầu lên, ánh đèn chùm trăm sắc sượt qua những khung cửa phòng Vip, hành lan từng ô đều có mỹ nữ uốn mình nhảy múa, nụ cười của người đẹp toả ra một luồng mê khí giết người.
Cô nuốt khan một ngụm nước bọt xoay đầu nhìn tiểu An Nhiên há hốc mồm bên cạnh, giơ tay vỗ vào trán cô ấy một phát. "Chần chừ gì nữa? vào đi."
An Nhiên quên cả phản kích, tâm lí có chút không vững vàng, môi run run. "Ta phải đi ra xem lại bảng hiệu, trời ơi, có cái bar nào lộng lẫy thế này sao? nhìn kìa, nhìn kia, toàn là hotboys Điện ảnh, hotgirls Sàn nhạc, còn nữa đó là ai? dJ nổi tiếng nhất trong nước."
"Đủ rồi, đủ rồi." Thanh Nhi hất vai cô ấy đi vào, tuỳ tiện kéo đến một ghế sôfa đỏ sẩm ngồi xuống, tách tay gọi phục vụ.
An Nhiên vẫn không thôi lải nhải. "Ta nói cho mi biết, đôi chân dài trên sàn cao kia là siêu mẫu Đình Chi, còn cô gái bên cạnh là nữ minh tinh Thuỵ Y, chàng trai ôm gái bên phải chúng ta là ngôi sao Vân Đạm, bên trái là Lưu thượng tá, cô gái kia là đạo diễn Tinh Ly..."
Thanh Nhi vội bụm miệng cô ấy lại, trừng mắt. "Mặc xát bọn họ, ta dẫn mi đi chơi không phải đi nhận diện người nổi tiếng."
An Nhiên không tài nào bình tĩnh nỗi, vẫn luyên thuyên. "Không phải đâu, đây toàn là những người không bao giờ có cơ hội gặp, toàn bộ đều là nhân vật giấu mặt, tiền nhiều đến chất thành nhà lầu..."
Thanh Nhi chấp tay lạy cô ấy. "Con lạy mẹ, nếu mẹ muốn tiếp tục chủ đề này thì đứng lên quẹo trái đi thẳng rồi ra nói chuyện với bảo vệ đi, cám ơn."
An Nhiên liếm môi. "Ta không nói nữa!"
Lúc này, phục vụ mang rượu đến đặt trên bàn, Thanh Nhi đưa tay cầm lấy rót vào ly đẩy trước mặt An Nhiên, hất cằm. "Uống, đại gia dẫn mi đi bar, mi hôm nay một là đánh gục ta để khỏi trả tiền, hai là ta đánh gục mi để khỏi trả tiền."
"Làm gì có chuyện phi lí như vậy." An Nhiên hăng máu cầm ly rượu lên, không đợi ai nốc ngay một phát, nuốt mạnh xuống hất cằm. "Tiểu mỹ nhân ta không sợ trời không sợ đất, chỉ là rượu thì có gì phải sợ."
"Mạnh miệng ghê ta?" Thanh Nhi dè bĩu, uống nhanh ly rượu trong tay, mặt vô thức nhăn nhúm, lè lưỡi. "Chát quá~"
An Nhiên vỗ bàn bật cười khanh khách, khinh thường nhếch mép. "Còn dám đấu với ta, mi chỉ là hạng tép riu thôi.. Hahaha~"
"Mi ăn phải gan trời rồi.." Thanh Nhi nghiến răng tức giận xông tới tóm cổ cô ấy đè xuống ghế, hung hăng cúi đầu hôn má một phát, đắc ý cười. "Còn dám khiêu khích đại gia không?"
Tay An Nhiên lập tức chùi chùi má, trợn mắt nhìn cô, hét lớn. "Mi dám cướp mất nụ hôn đầu đời của ta. Trần Thanh Nhi, ta phải giết mi.." Dứt lời liền nhanh như chớp nhào qua muốn đè cô xuống. Thanh Nhi vội vàng che mặt, la ó van xin. "Đừng.. đừng.. của ta cũng là đầu tiên.. không được.. ta để dành cho chồng ta rồi.. mi buông ra.. cứu với.. cứu với..."
An Nhiên hung hãn như chó sói liên tục vồ lấy người dưới thân, hai tay ra sức gỡ bàn tay trên mặt cô ra nhất định hôn cho được. Thanh Nhi bị ép không thở nổi, khó khăn lắm mới tìm được sơ hở lật ngược tình thế, vừa tính hôn xuống thì ánh mắt bị trụ ở ghế sôfa bên cạnh. Cái người được gọi Lưu gì đó đang nghiêng người nhìn hai cô chằm chằm, khoé môi nhếch nhếch rất quỷ dị..
Không tự giác Thanh Nhi buông tay An Nhiên ra, thế là con nhỏ nào đó còn đang nhây bật dậy "chốc" một phát vang dội vào má cô.
Tay Thanh Nhi sờ má, xoay đầu nhìn cô ấy, gầm lên. "Ta đã nói chỗ này của chồng ta."
An Nhiên vô tư nhúng nhảy lắc lắc mông, lè lưỡi trêu tức. "Thì thế nào? mi làm gì ta?.. Ôhohoho~"
Răng Thanh Nhi đánh lập cập, đặt mạnh chai rượu xuống bàn, kênh mặt. "Có ngon thì ngồi xuống đây, ta với mi đấu một ván, nếu mi gục trước thì tối tay ta sẽ cưỡng mi tại đây."
"Được lắm~" An Nhiên ngồi bịch xuống, khiêu khích ra mặt. "Bổn tiểu thư 7 tuổi đã biết trộm rượu baba để uống, rượu trong nhà ta 10 chai có hết 9 chai do ta uống, mi tiêu đời rồi."
Thanh Nhi run tay, nghiêm túc suy nghĩ ba giây liền đổi mặt. "Thôi, chúng ta cùng phe mà, lại đây tối nay đại gia bao em."
An Nhiên cười âm trầm nhắc nhỡ. "Quân tử nói phải giữ lời, nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan tri."
Mẹ kiếp, trong đầu Thanh Nhi thầm mắng mỏ, liều mạng đập tay lên bàn. "Được, đấu thì đấu, nữ hiệp thấy chết không nhờn."
Sau đó, hai người cố sức đập ly, một tiếng vang là một ly rượu được trút vào miệng. Qua một hồi đầu Thanh Nhi mơ hồ thấy choáng vánh, tiểu An Nhiên bên cạnh cũng xoay mồng mồng, giơ ngón cái với cô. "Trần Thanh Nhi, mi xứng đáng làm bạn tốt của ta, chỉ có mi là không gục dưới chân ta."
Nghe vậy, Thanh Nhi liền tự hào đấm ngực. "Bà đây cái gì cũng chơi qua, xuyên cũng xuyên qua một cuốn sách, nữ phụ cũng biến thành bá chủ, thử hỏi thế giới này còn ai hơn ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!