Chương 2: Rắc rối.

Đúng vậy, nhiệm vụ của mình vô cùng cao cả.

Trước tiên phải xem thử gương mặt cô thế nào đã? Tuệ Mẫn chạy lại trước gương nhìn thẳng vào tấm kính trong suốt. Cô giật mình, cảm giác y như gặp ma vậy, hơn nữa con ma này còn xinh ngất ngây luôn. Làn da phấn nộm, khuôn mặt nhỏ thon gọn, mắt to tròn long lanh, chiếc mũi nhỏ nhỏ, đôi môi chúm chím. Cười một cái liền lộ ra lún đồng tiền xinh xắn, hai cái răng khểnh duyên dáng.

Tuệ Mẫn bụm mặt, sung sướng rên lên. "Dễ thương quá a~"

Mất ba mươi phút để dàn xếp tâm tình ổn thoả, Tuệ Mẫn vận một bộ đồ đơn giản bước xuống lầu. Mẹ Nhi, Trình Dịch Phong cùng một người đàn ông xa lạ có thể là ba cô đang ngồi trên sofa uống trà nói chuyện, cô hồi hộp đi tới lễ phép gật đầu. "Chào mẹ, ba, anh.. Phong."

Ba người đồng thời xoay đầu nhìn cô, ánh mắt đều là kinh ngạc khó tin, mẹ Nhi hết hồn vội hỏi. "Thanh Nhi, con bị làm sao vậy?"

Tuệ Mẫn âm thầm cắn răng, bị làm sao là bị làm sao, cô chỉ chào buổi sáng có cần phải ngạc nhiên thế không? cũng không biết Thanh Nhi bình thường thái độ sống thế nào, cứ cái đà này không sớm thì muộn cũng bị nghi ngờ. Cô lắp bắp. "Không.. không sao ạ!"

Ánh mắt Trình Dịch Phong sâu hút không thấy đáy, đột nhiên vươn tay ra hướng cô nhàn nhạt nói. "Ngồi xuống đây."

Tuệ Mẫn lúng túng ngồi xuống bên cạnh hắn, Trình Dịch Phong liền choàng tay qua ôm lấy eo cô kéo đến gần, cả người cô tự dưng nổi hết da gà, khẽ rùng mình một cái. Cô đau đớn nhắm mắt, dù là trai đẹp thì cũng là mới quen, không nên thân mật như vậy.

Khổ nỗi, Trình Dịch Phong là người nhạy bén, hắn cảm nhận được sự bày xích của cô liền nhíu mi hỏi. "Sao vậy?"

Tuệ Mẫn vội lắc đầu. "Không sao, chỉ có chút lạnh."

Thế là, người nói vô tâm mà người nghe lại tưởng thật, Trình Dịch Phong siết chặt cánh tay thiếu chút đem Tuệ Mẫn dính vào người. Cô cúi đầu lén lút lau lệ. 'Ông trời ơi, đừng đùa day nữa.'

Mẹ Nhi nhìn hai đứa con tình cảm mặn nồng, nhịn không được giọng nói cũng ngọt ngào theo. "Thanh Nhi, ăn bánh đi con, ăn nhanh rồi đi học."

Tuệ Mẫn đưa mắt nhìn cái bánh nhỏ nhỏ xinh xinh trên bàn, thiếu chút đã giơ tay quơ lấy nhét luôn vào miệng. Nhưng vì sự nghiệp vĩ đại đành phải dằn lòng mút từng muỗng nhỏ xíu đưa lên miệng nhâm nhi.

Ba Nhi yêu thương nhìn cô một cái rồi nhìn sang Trình Dịch Phong, cất giọng trung niên trầm khàn mạnh mẽ. "Dịch Phong, bác nghe nói công ty con đang có dự án thu mua Nghiêm Đạt đúng không?"

Trình Dịch Phong gật đầu. "Đúng vậy, giá chứng khoáng của công ty Nghiêm Đạt đang tụt dốc khoảng hai ngày nữa sẽ có thông báo phá sản, con dự định vào thời điểm đó sẽ thu mua với giá thấp nhất."

Ba Nhi nghe vậy nhíu mày có chút khó mở miệng. "Chủ tịch công ty đó là bạn thân của bác, ông ta nhờ bác góp chút vốn để cứu vãn tình thế. Con cũng biết nếu bây giờ Trần Vân góp vốn, Nghiêm Đạt chắc chắn có thể vực dậy, cũng sẽ không rơi vào tình trạng phá sản."

Trình Dịch Phong nghe hiểu nhưng việc công và việc tư không thể hợp nhất, hắn lãnh đạm nói. "Bác trai, dự án này công ty con vẫn sẽ làm tiếp, chờ khi có thông báo chính thức từ tập đoàn tài chính mới quyết định có huỷ hay không."

Tuệ Mẫn nhìn hai người đàn ông đang nghiêm túc bàn việc chính sự, nhẹ nhàng đặt cái đĩa lên bàn xoay mặt đi nơi khác. Vẻ mặt cô khổ sở nhăn nhúm..

Gia đình cô trước đây chỉ buôn bán nhỏ, cô không hiểu cái gì kinh doanh với thương trường cả, lỡ sau này ba bắt cô thừa kế gia nghiệp, cô phải làm sao đây?

Trời ơi, thả con về nhà đi~

"Thanh Nhi, ăn xong rồi anh đưa em đến trường." Giọng nói trầm ấm này đối với Tuệ Mẫn là một cực hình, cô vội đứng lên theo hắn, nhìn ba mẹ há miệng muốn chào liền khép lại. Chỉ có kẻ ngốc mới dẫm lên vết xe đổ thôi.

Ngồi vào chiếc siêu xe sang trọng, Tuệ Mẫn thật khinh bỉ cuộc sống của những kẻ nhà giàu lắm đồ xa xỉ, nhớ lại trước đây mình toàn đi Martin, ngày nào cũng đội nắng đội mưa đội sương đội gió. Đám nhà giàu các mi thì làm sao hiểu được nổi khổ vì thiếu tiền của ta..

Đùa thôi, chớ giờ Tuệ Mẫn cô là đại tiểu thư của tập đoàn Trần Vân rồi, vài bữa sắm vài chiếc mui trần chạy chơi. Hehehe..

Đang nghĩ, đột nhiên bàn tay bị bao trọn, cảm giác ấm áp truyền đến khiến cô giật mình, quay sang thấy Trình Dịch Phong vẫn đang tập trung lái xe, một tay nắm chặt tay cô, quan tâm hỏi. "Em sao vậy? Không khoẻ ở chỗ nào?"

Con mắt nào của hắn thấy cô không khoẻ, bà đây đang rất hưng phấn nhé. Tuệ Mẫn cười cười lắc đầu. "Không có, em rất khoẻ."

Khoé môi Trình Dịch Phong cong lên nhìn cực kì quyến rũ, hắn đưa tay nựng má cô một cái rồi tiếp tục lái xe.

Tuệ Mẫn mê mệt nhìn hắn, rất lâu mới ý thức được chuyện mình đang làm, vội vàng điều chỉnh lại vẻ mặt ngốc xích, làm như vô tình hỏi. "Anh Phong, anh biết chị Mịch không?"

Trình Dịch Phong nghiêng mặt qua nhìn cô, nhíu nhíu mi tâm. "Không biết, có chuyện gì sao?"

Tuệ Mẫn cười đến chói loá, hai cái răng khểnh đáng yêu lồ lộ ra ngoài. "Em chỉ thuận miệng hỏi, anh lái xe tiếp đi."

Vẻ mặt Trình Dịch Phong có chút ngây ra hay sao ý, rất nhanh xoay đầu lại nhìn phía trước, chống tay tựa trán như suy nghĩ gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!