Chương 18: Chia tay.

Lần nào cũng vậy cứ về nhà là gặp phải đám phóng viên, thiếu niên tuấn lãng kia cũng một chiêu chặn đầu xe dùng hoài. Hôm nay còn buộc Thanh Nhi phải xuống xe mới cho qua, tâm trạng cô đang không tốt, hung hăng đá cửa đi xuống, tiến đến trước mặt cậu ta giật lấy cuốn sổ đập cho một phát vào ngực. "Cậu đang thử kiên nhẫn của tôi đó hả? tôi cũng là nhà báo nhưng không có dùng chiêu thấp kém như cậu."

Thiếu niên kia nhe răng cười, vội ôm lấy cuốn sổ, gãi gãi đầu. "Gặp người thật rồi, đúng là đẹp hơn trong hình rất nhiều."

Thanh Nhi đơ ra, lập tức trừng mắt. "Cậu là nhà báo hay fan cuồng hả? nếu là nhà báo thì đi chỗ khác săn tin, tôi muốn lên báo cũng sẽ tự mình viết không chờ tới cậu. Còn nếu là fan cuồng, bảo vệ ở đó, 2 giây sau cậu sẽ bị lôi đến đồn cảnh sát."

Thiếu niên kia bị cô mắng vẫn tươi cười như hoa. "Tôi là nhà báo, tôi cũng biết rõ cô sẽ không tiếp nhận phỏng vấn nhưng mà xin một chữ ký cũng được phải không? Em gái tôi rất thích cô."

Thanh Nhi sững lại nhìn anh ta, im lặng vài giây rồi xoè tay, vẫn cứng giọng. "Đưa sổ đây."

Người ta ngược lại rất niềm nở đưa ra, Thanh Nhi liếc qua một cái nhịn không được khẽ cười, ký xoẹt một cái rồi trả lại. "Từ giờ đừng có cản đầu xe tôi nữa."

Anh ta gật đầu, Thanh Nhi xoay người đi về xe, chợt dừng lại quay đầu hỏi. "Anh giỏi cái gì?"

Thiếu niên kia suy nghĩ vài giây đáp. "Máy tính."

Thanh Nhi nở nụ cười. "Mặt sau có số điện thoại của tôi."

Lái xe vào gara cô liền đi xuống, mặc kệ tên anh trai đáng ghét bên cạnh còn đang nhấn nhá mấy cái số liệu chứng khoáng, cô nhìn thím Hương nói vài câu đơn giản. "Anh hai tôi, thím giúp anh ấy mang hành lí lên lầu 3 đi."

"Em ở lầu mấy?" Anh ta không thèm nhìn mặt cô hỏi.

Thanh Nhi lườm nghích. "Lầu mấy cũng không liên quan tới anh."

Trần Kha Dương buông điện thoại xuống nhìn thím Hương. "Mang đồ lên phòng bên cạnh em ấy."

Thanh Nhi hét lên. "Đây là nhà của tôi, anh không có quyền quyết định."

"Mẹ em đã giao toàn quyền quyết định của em lại cho tôi." Anh ta nói thản nhiên, xong liền xuống xe đi lướt qua cô. Thanh Nhi tức giận đá mạnh vào bánh xe, hung hăng bấm điện thoại. "Tiểu mỹ nhân, đại gia bị chó cắn rồi."

An Nhiên bên kia sửng sốt hét qua. "Chó dại cắn hả?"

Thanh Nhi hét ngược lại. "Không, chó điên."

An Nhiên (-_-) "Vậy đại gia đi chích thuốc ngừa đi."

Thanh Nhi (^_^) "Không, tối nay phải đè nó ra cắn lại."

Mắng xong liền vui vẻ, Thanh Nhi tí tởn chạy về phòng, ôm laptop bắt đầu ngồi đọc báo. Bỏ qua mấy cái tin chính trị và giải trí, thì chỉ còn báo kinh tế là đáng đọc. Mà cái đáng đọc thì cũng không có gì để đọc, vẫn là tập đoàn tài chính Thượng Hoằng đã xâm nhập sang thị trường Châu Âu.

U..u.. cái tập đoàn này còn hơn cả trùm khủng bố, lấy tiền đè người cũng chết hết một thành phố.

Đọc một hơi đến thẳng chiều tối, Thanh Nhi lao vào phòng tắm ngâm mình nửa tiếng rồi mặc váy ngủ heo con ra ngoài. Vừa mở cửa thì chạm mặt ai đó, cô khịt mũi xoay người bẹp bẹp bẹp đi thẳng.

Ngồi vào bàn ăn lại ngồi đối diện ai đó, hôm nay ba mẹ không có nhà, thím Hương lại nấu phở. Cô lập tức khịt mũi ôm tô phở đi đến ghế sôfa ngồi xuống, vừa xem phim vừa ăn.

Đang khúc hay thì tv đột nhiên chuyển kênh, Thanh Nhi hút mạnh sợi phở, xoay đầu qua nhìn ai đó, nghiến răng. "Chuyển kênh lại ngay."

Trần Kha Dương bình thản xem thời sự mặc xát cô lườm huýt. Thanh Nhi bực rồi đó, đặt mạnh đôi đũa lên tô phở nghiêng người qua lấy remote. Anh ta thấy vậy liền cố tình đẩy ra xa, cô chồm qua, anh ta lại đẩy ra xa, cô lại chồm, anh ta càng đẩy xa hơn, cô ngã nhào đầu.

Thanh Nhi tức muốn xì khói, sẵn tiện mặt đang úp trên đùi anh ta liền nhe răng cắn một phát thiệt mạnh. Sau đó ngóc đầu dậy, tém tém tóc hất mặt đắc ý. "Dám đấu với chị, cưng còn non lắm~"

"Bẹp bẹp bẹp..." Xoay người phè phỡn đi lên lầu.

Trần Kha Dương nhìn bóng lưng cô, tay vô thức sờ sờ chỗ bị cắn, thật sự.. rất đau.

Hôm sau là buổi đầu học kì mới, Thanh Nhi rất không may ngủ trễ tận ba mươi phút, thức dậy thì đầu không kịp chảy đã lao như bay xuống phòng bếp, há miệng kẹp lấy cái bánh sandwich rồi phóng ra gara lấy xe.

Đến trường còn gặp phải ông thầy giám thị hắc ám, luồng lách một hồi mới qua mặt được vào đến lớp. Kết quả ngẩng đầu lên thấy ngay cái mặt thư sinh nho nhã mấy hôm trước bị cô chọc ghẹo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!