Chương 17: Anh trai.

Mười ngày sau đó là thời gian của tin tức và báo chí, Thanh Nhi liên tục 5 ngày giữ vị trí trang nhất và nhanh chóng trở thành nhân vật hot được quan tâm nhiều nhất.

Sau tờ báo cùng Hưởng Thế Quân hôn nhau ngoài đường. Tiếp đến là chặng báo cùng Trình Dịch Phong có quan hệ yêu đương từ nhỏ. Kế tiếp là Hưởng Thế Quân đồng ý tiếp nhận phỏng vấn, không phủ nhận mối quan hệ với cô.

Bốn ngày trước ba Nhi rốt cuộc đã nổi giận, hôm ấy đập mạnh tờ báo lên bàn trách mắng. "Con làm nghề nhà báo ba chưa bao giờ thấy bài viết của con lên trang nhất, tại sao chỉ có hình của con liên tục bị đưa lên, còn là chuyện tình cảm thị phi với đủ loại nhân vật lớn nhỏ?"

Thanh Nhi cắn môi, cô không dám cãi lại bởi vì cô biết ba dạo này bận rộn đi sớm về muộn, chuyện này chắc đã ảnh hưởng ít nhiều đến cổ phiếu của công ty. Cuối cùng chỉ biết cúi đầu nói. "Xin lỗi, con sẽ thu xếp mọi chuyện, sau này không để bọn nhà báo chụp ảnh nữa."

Lời hứa còn đó, hai ngày sau cô lại lên trang nhất, hơn nữa báo còn do chính tay cô viết, bên dưới rõ ràng ghi bút danh của cô 'Thanh Nhi

- Học viện Điện ảnh và Báo chí'.

Tin giải trí: Hotboy Điện ảnh Hứa Trác Tùng bí mật thổ lộ tình cảm với người yêu.

Tấm ảnh là do An Nhiên chụp tại buổi tiệc giao lưu của đàn chị Thiên Mịch, Thanh Nhi ngồi trong lòng Hứa Trác Tùng, anh ta ôm cô còn hôn lên gáy cô.

Thanh Nhi phát cơn thịnh nộ ném mạnh tờ báo vào thùng rác, hung hăng bấm dãy số gọi cho thầy chủ nhiệm.

"Alo, thầy Tường, em muốn hỏi tại sao bài thi của em lại được đăng lên trang nhất, không phải thầy đã đảm bảo tất cả đều được giữ bí mật sao?"

Thầy Tường giọng e ngại mở miệng. "Có người đưa ra yêu cầu quá cao mua tin này, tôi không có quyền ngăn cản, thầy Hiệu trưởng đã đồng ý bán tin cho họ."

Thanh Nhi nghiến răng dậm chân, hét vào. "Là tên khốn nào?"

"Không ai biết cả." Thầy Tường nói nhanh liền cúp máy.

Máu điên còn chưa lặn xuống thì cuộc gọi lại tới, cô vội vàng bấm nghe. "Cái gì nữa đây mẹ?"

An Nhiên bên kia quýnh quáng thét qua. "Mẹ cái đầu mi, lần này đời mi tiêu rồi. Hôm qua điện thoại ta bị móc mất, toàn bộ hình ảnh đều ở trong đó, mi mau xem tạp chí thời trang đi. Mị mi lại lên ảnh bìa rồi kìa."

Thanh Nhi vội quăng điện thoại lên ghế, chạy lên phòng mẹ Nhi tìm tạp chí thời trang hôm nay. Nhìn ảnh bìa sắc nét mà máu cô xộc thẳng lên não, động mạch chủ phình lên muốn vỡ ra.

"Khốn nạn, là đứa nào? ta mà biết sẽ cầm dao đâm ngươi một tỷ nhát."

Tấm ảnh này Thanh Nhi lúc đầu không dám dán vào bài luận của mình, đơn giản bởi vì nó phơi bày quá nhiều. Lúc đó cô đang say rượu, mơ mơ màng màng ngậm lấy vành tai Hứa Trác Tùng, vẻ mặt anh ta lộ ra một luồng mê đắm, tư thế ôm nhau của hai người rất hoà hợp, thật sự giống một đôi uyên ương cảm động trời đất.

Trên tạp chí lại giới thiệu một câu: Nữ hoàng phong lưu và nét đẹp thanh thuần mê luyến lòng người.

Khớp hàm Thanh Nhi cắn chặt, quăng mạnh tờ báo lên giường. Rốt cuộc là ai làm ra chuyện này? ai có thể biết nhiều chuyện như vậy chứ?

Nếu không có gì sơ suất ví dụ Tổng thống đột ngột qua đời, Thanh Nhi đoán chắc trang nhất ngày mai vẫn là chỗ của cô.

Quả nhiên, sáng hôm sau tỉnh dậy, trang nhất báo giải trí đăng tin: Hotboy Điện ảnh Hứa Trác Tùng thừa nhận hai người đã từng hẹn hò một thời gian và hiện tại.. vẫn còn.

Thanh Nhi biết, Hứa Trác Tùng là đại thiếu gia của Truyền thông FS, anh ta chịu áp lực rất lớn từ gia nghiệp, gia đình và cả người đại diện, cô có thể thông cảm cho anh ta. Nhưng áp lực của cô còn lớn khủng bố hơn gấp trăm lần, ba Nhi trụ không nổi rốt cuộc phát bệnh tim nhập viện rồi.

Thanh Nhi mặc kệ đám phóng viên bám đuôi mãi miết, lao xe vùn vụt đến bệnh viện. Có tin được không ba cô nhập viện hơn nửa ngày mẹ cô mới thông báo với cô. Thanh Nhi đến nơi thì ba đã ngủ mấy giấc ở phòng hồi sức, cảm giác y như mình là người dư thừa vậy.

Thanh Nhi quay đầu chạy xuống cầu thang ngồi khóc một trận, cô không ngại tai tiếng nhưng việc cô làm lại ảnh hưởng đến gia đình, ba mẹ có thể không muốn nhận đứa con như cô nữa.

Trương Lam Tuyệt đi ngang qua nghe thấy thì dừng lại, vỗ vỗ vai cô quan tâm hỏi. "Làm sao vậy?"

"Không sao cả, em chỉ muốn khóc một lúc." Cô lắc đầu, vội vùi mặt vào bụng anh ta khóc lớn.

Thề có trời đất, Thanh Nhi con sau này không dính đến đàn ông nữa.

Lúc trở về phòng, ba Nhi đã tỉnh dậy đang ngồi trên giường ăn cháo, Thanh Nhi bước vào việc đầu tiên là cúi đầu ăn năn nói. "Ba, con xin lỗi, con..."

"Đừng lo lắng.." Ba Nhi mỉm cười ôn hoà, nhìn cô yêu thương nói. "Đó là nghề của con, con thích thế nào thì cứ làm thế ấy, miễn sao thấy vui vẻ là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!