Vì sự sai sót của mình, đền mọi người 1 chương nhé!!
Đọc xong mọi người đừng quên thưởng cho mình một ngôi sao nhé!!
......
Tay Hứa Trác Tùng sờ sờ lên má, không phải lần đầu được hôn nhưng cảm giác cô hôn lại dễ chịu hơn nhiều. Anh ta bước lên trước, choàng tay ôm lấy eo cô, nhẹ hỏi. "Tìm ai đấy?"
Thanh Nhi xoay đầu, chu môi. "Em tìm chị Mịch, không biết chị ấy đã đến chưa nữa."
"Đến rồi." Hứa Trác Tùng đưa tay xoa má cô, lại nói. "Đừng tìm nữa, đi một lúc sẽ gặp."
Thanh Nhi gật đầu, vươn tay cầm ly rượu trên bàn cùng anh ta đi về trước, lâu lâu lại có vài đạo diễn đến bắt chuyện. Cô không nói gì cả, chỉ nghe Hứa Trác Tùng và người kia nói vài lời giao thiệp nhàm chán, xong giơ ly rượu nhấp một ngụm.
Đi nửa vòng thì thấy Trịnh Thiên Mịch đang đứng nói chuyện cùng một người đàn ông, Thanh Nhi mừng rỡ vừa há miệng muốn kêu lên thì bị ai đó chặn họng. "Không được gọi, người bên cạnh cô ta là đạo diễn Hoàng, ông ta không thích người khác làm phiền khi đang nói chuyện."
Thanh Nhi khép miệng lại, ngước mắt nhìn Hứa Trác Tùng, nhe răng muốn cắn. "Sao cái gì anh cũng biết hết vậy? đại thiếu gia anh rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
Hứa Trác Tùng cười cười nhìn cô. "Anh là bạn trai em, em tự tìm hiểu đi."
"Không thích." Thanh Nhi giả vờ làm nũng. "Em là bạn gái anh, anh phải nói cho em biết."
Hứa Trác Tùng buông eo cô ra, kéo đầu cô ôm vào trong ngực, bình thản nói. "Mẹ anh là chủ tịch Truyền thông FS, anh vừa sinh ra đã biết đóng phim, những đạo diễn trong nước anh đều đã gặp qua."
Thơm thơm, Thanh Nhi thừa cơ hít một ngụm, khoé môi cong cong lại đùa giởn. "Vừa sinh ra đã biết đóng phim sao? là diễn cảnh chui ra trên bàn mổ đó hả?"
Hứa Trác Tùng vỗ đầu cô một cái, không có giận mà cười trách. "Đừng nói linh tinh, anh chỉ diễn cảnh bảo bối được ôm trong lòng thôi."
Hai mắt Thanh Nhi sáng lên, xấu xa nói nhỏ vào tai anh ta. "Có phải lúc đó bàn tay anh sẽ giơ chạm vào ngực người ta rồi kêu, mama con muốn bú không?"
Mặt Hứa Trác Tùng tối sầm, hung hăng ngắt má cô, môi lại cong cong. "Đúng vậy, toàn bộ ngôi sao trong nước đều bị anh sờ qua."
"Uy.." Thanh Nhi kéo tay anh ta xuống, không nhịn được cười. "Em nhớ có cảnh còn cho bú thật đấy."
Hứa Trác Tùng hết chịu nỗi, rất muốn giơ tay kẹp chết cô, nổi giận. "Đủ rồi, không cho cười nữa."
Thanh Nhi vẫn ngoan cố không ngừng cười, hai gò má đỏ lên, mắt mù sương giật giật áo anh ta. Hứa Trác Tùng dứt khoát đem mặt cô úp vào trong ngực, thầm nghĩ có cần cười đến mức đó không?
"Có chuyện gì mà vui vậy?" Trịnh Thiên Mịch từ xa đi đến đã thấy hai người bên đây ôm ôm ấp ấp, khoé môi tinh xảo liền nhếch cao một bên.
Nghe tiếng hỏi Thanh Nhi đem gương mặt đỏ bừng xoay ra, thấy Trịnh Thiên Mịch vừa hưng phấn muốn kể lại thì bị ai đó đe doạ. "Không được nói linh tinh, không ngoan anh liền bỏ em lại đây."
Thanh Nhi lập tức giơ tay xin hàng. "Không kể, em không kể." Dứt lời lại nhịn không được cười rộ lên.
Hứa Trác Tùng để mặc cô cười, giơ tay ôm lấy eo cô nhìn Trịnh Thiên Mịch không mặn không nhạt hỏi. "Thế nào? Đã nhận được lời mời diễn nào chưa?"
Trịnh Thiên Mịch lướt mắt qua nụ cười rạng rỡ trên mặt Thanh Nhi, lại nhìn người thầy nổi danh nghiêm khắc ở Học viên, trong lòng bất giác nổi gai nhọn, ngoài giọng vẫn thanh thanh nhã nhã. "Vừa rồi đạo diễn Hoàng có mời em tham gia bộ phim điện ảnh cuối năm, nhưng em vẫn chưa đồng ý."
Thái độ Hứa Trác Tùng có hơi thờ ơ, chỉ lạnh nhạt nói. "Đạo diễn Hoàng là người của Truyền thông FS, em có gì không hiểu có thể hỏi tôi."
"Cám ơn thầy." Trịnh Thiên Mịch gật đầu rồi im lặng, giữa họ trước đây không có nói chuyện riêng, hiện tại càng không có nhiều lời để nói.
Bấy giờ Thanh Nhi đã cười đã đời, vẻ mặt dần bình tĩnh lại, nhưng đáy mắt vẫn còn ý cười, ngẩng đầu Hứa Trác Tùng, vui vẻ đề nghị. "Chị Mịch là sinh viên ưu tú nhất Học viên, đáng lẽ anh phải nhanh tay mang về công ty nhà mình chớ, sao lại chỉ quan tâm một chút như vậy?"
Hứa Trác Tùng giọng nói nửa đùa nửa thật. "Là vì em ấy quá ưu tú nên anh không thể đi cửa sau, rất dễ bị đám nhà báo bọn em chú ý."
"Như vậy càng tốt chớ sao? em lại có tin độc quyền để viết." Thanh Nhi nói lời này đưa mắt quan sát Trịnh Thiên Mịch, nhiệm vụ của cô hôm nay không phải là giao hảo với cô ta mà là đá động tâm cơ của cô ta, khiến cô ta nhanh chóng nảy sinh tà ý.
Bộ truyện sắp vào hồi phân tranh rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!