Rõ ràng đi sớm nửa tiếng vậy mà đến thời gian rước An Nhiên cũng không có, Thanh Nhi phóng nhanh vượt ẩu tới nơi thì đã là 6h56'. Nhìn từ xa đã thấy một tiểu mỹ nhân mặc váy hồng rối rắm đi qua đi lại trước cổng khách sạn, bộ dáng căng thẳng cực độ.
Thanh Nhi tấp nhanh xe vào lề đường, nhanh như chớp phóng xuống xe một mạch lôi cô ấy vào thang máy. Lúc đầu An Nhiên không kịp phản ứng đờ mặt ra sau lập tức nổi giận, mắng tung toé. "Bà chị, chị có biết mấy giờ rồi không hả? Đã không có Thư mời mà còn đi trễ thì vào bằng cách nào? Bây giờ..."
"Câm đi.." Thanh Nhi vỗ miệng cô ấy một cái, hung hăng trừng mắt. "Lập tức cười lên cho chị."
Vừa dứt lời, cửa thang máy tinh một tiếng mở ra, hai luồng ánh mắt của nhân viên soát thư thẳng tắp vào.
Trên mặt Thanh Nhi lập tức mang nụ cười duyên dáng gió xuân, nắm lấy tay An Nhiên từng bước tao nhã đi đến chỗ họ, ánh mắt lơ đểnh lướt qua tờ giấy trên bàn, ngẩng đầu cười một cái xinh đẹp tuyệt trần.
Nhân viên nam ngây ngẩn cả người nhìn không chớp mắt, nhân viên nữ cũng mất mấy giây mới tằng hắng một cái, cất giọng lịch sự. "Mời tiểu thư đưa Thư mời ạ!"
Trên mặt Thanh Nhi vẫn giữ nụ cười mê hoặc, giọng nói bình thản mà thanh khiết, lại còn chọn ngôn ngữ Tiếng Anh. "Tôi không có Thư mời, baba nói tôi và em gái đến đây xem trước, baba xuống máy bay sẽ đến đưa Thư mời sau."
Nhân viên nữ im lặng nhìn vẻ mặt cô vài giây, lại cất giọng lịch sự. "Vậy tiểu thư vui lòng cho chúng tôi biết quý danh để kiểm tra."
Thanh Nhi mỉm cười, nhẹ giọng nói. "Tôi là Trần Thanh Nhi, baba là đạo diễn Trần."
"Tiểu thư vui lòng chờ một chút." Nhân viên nữ nói xong liền nhanh nhẹn dò vào tờ giấy trên bàn, thấy chỗ đạo diễn Trần vẫn chưa đánh dấu, lại quay sang nhân viên nam nói vài lời gì đó.
Vẻ mặt Thanh Nhi vẫn hoà nhã chờ bọn họ, làm như vô tình liếc qua cửa vào một cái, chân mi hơi hơi nhíu lại nhìn có vẻ thanh thuần nhưng vẫn thấy rõ sự thiếu hài lòng.
Một lúc sau, nhân viên nữ thấy vậy cũng không tiện cản nữa, nhanh nhẹn giơ tay ra. "Mời Trần tiểu thư."
Thanh Nhi cười mỉm một cái, xoay người cùng An Nhiên đi song song vào, vừa qua mặt bọn họ ai đó liền nhịn không được bật ngón cái. "Quá bản lĩnh."
Thanh Nhi mơ hồ hất chiếc cằm xinh đẹp, khẽ nhấp môi. "Bên phải có camera."
Sống lưng An Nhiên lập tức thẳng đừ, lấy kinh nghiệm lần trước liền thay đổi tư thế, chân nhẹ nhàng như đi trên mây, vẻ mặt bình thản như dạo chơi chốn bồng lai tiên cảnh.
Qua vài bước, Thanh Nhi chợt khựng lại quay sang đẩy đầu cô ấy một cái trêu chọc. "Mi diễn sâu quá."
An Nhiên không một lời liền hất tay cô ra, chu môi. "Mi biến đi, đừng làm hư tóc đẹp của ta."
"Hừ.." Thanh Nhi cố tình đẩy cho phát nữa, lè lưỡi. "Ta không biến, mi mới phải là người biến đi, đi mà tìm thằng đàn ông nào tốt tốt một chút bắt cặp, đại gia không bao mi nữa."
"Xì.." An Nhiên phất tay qua mặt cô, chảnh choẹ hất cằm. "Bổn tiểu thư đàn ông một tá, còn cần đến đại gia dỏm như mi bao sao?!"
"Biến đi, biến đi." Thanh Nhi không niệm tình đẩy cô đi, vẻ mặt tiễn dông càng xa càng tốt.
Vừa xoay đầu lại thì bất ngờ thấy Hứa Trác Tùng đang cằm điện thoại đi tới, bộ áo sơ mi trắng và quần tây thường ngày nay được khoát thêm chiếc áo vest bên ngoài nhìn vô cùng phong độ, mái tóc ngắn nam tính, bên tai trái vẫn đeo một chiếc khuy đen đơn giản, nhìn thế nào cũng rất lịch lãm.
Cô mỉm cười, vừa giơ tay ra muốn chào thì ai đó đã đi lướt qua cô không chần chừ nửa giây.
Thanh Nhi (-_-) cúi đầu, xoa xoa hai bàn tay, quê dễ sợ luôn á!
Hứa Trác Tùng lúc đầu cũng cảm nhận được có người muốn chào hỏi mình, nhưng vì đang bận gọi điện thoại nên không để ý. Chờ lúc xoay lại chỉ thấy một bóng lưng quen thuộc, hai bờ vai trắng nõn, mái tóc đen mượt thả dài, giống như Thanh Nhi.
Thanh Nhi trề môi, quê là không quề, mà đi rồi thì khỏi cần gọi lại. Cô xoay người, từ tốn đi vào trung tâm buổi tiệc, thoáng dừng lại cầm lấy ly van trắng nhấp môi, vị cũng được không quá nồng, uống nhiều chắc không say.
Phòng tiệc ở lầu 5 khách sạn bốn sao thường khá rộng lớn, nhưng do khoá này sinh viên tốt nghiệp hơi nhiều cộng thêm vài chục đạo diễn thì thành ra có hơi chật một tí. Thanh Nhi nhìn lướt qua vài người, muốn tìm Trịnh Thiên Mịch cũng không quá khó, chỉ là cô vô tình phát hiện ánh mắt của đám đạo diễn cứ như sói xám sượt qua sượt lại trên người cô.
Sởn cả da gà~
Thanh Nhi vừa muốn quay đi nơi khác, trước mắt bất thình lình xuất hiện một người đàn ông trung niên bộ dáng cũng được, ông ta mỉm cười với cô. "Xin chào, tôi là đạo diễn Vương của Truyền thông FL."
Thanh Nhi khẽ mỉm cười, gật nhẹ đầu, lịch sự đáp lời. "Tôi là Thanh Nhi, sinh viên khoa Báo chí của Học viện."
"Ồ.." Vẻ mặt đạo diễn Vương tỏ ra bất ngờ, ánh mắt lại nhìn cô từ trên xuống dưới. "Là sinh viên khoa Báo chí sao? theo tôi biết thì buổi tiệc này chỉ có sinh viên khoa Điện ảnh tham dự."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!