Chương 12: Ghẹo trai.

Gần mười ngày sau đó, Thanh Nhi đều ru rú trong nhà không ra ngoài nửa bước, sáng ôm sách ra xích đu trước nhà đọc đọc đọc, trưa ôm sách ra vườn hoa đọc đọc đọc, chiều ôm sách ra sân sau đọc đọc đọc, tối ôm sách lên giường đọc đọc đọc, chính là cả ngày đọc đọc đọc.

Thanh Nhi nghĩ, số sách cả kiếp trước cô đọc cũng không bằng một nửa của mười ngày nay.

Hôm nay là ngày diễn ra lễ tốt nghiệp bên khoa Điện ảnh, mới sáng sớm An Nhiên đã gọi điện bảo cô đến đón. Còn nhấn mạnh tiểu mỹ nhân muốn đi siêu xe của đại gia! Thanh Nhi lập tức phán câu xanh rờn. "Đại gia đang ngủ với tiểu mỹ nhân khác, không bao mi nữa, cút đi!"

Tiểu An Nhiên hét xuyên qua điện thoại: "Hồ li tinh đợi đó, mười phút sau ta sẽ đem acid qua thu phục ngươi!"

Thanh Nhi giả bộ ỏng ẹo nói vào. "Hơ ni tới đây, moa~"

Giởn qua giởn lại một hồi, hai người rốt cuộc cũng tới trường, Thanh Nhi đột nhiên nhớ ra một chuyện. "Ủa, khoa Điện ảnh tốt nghiệp liên quan gì tới khoa Báo chí chúng ta?"

An Nhiên vô tư lắc đầu. "Không liên quan gì cả, đi xem chơi thôi." Dứt lời kéo cô vào hội trường.

Thanh Nhi (-_-) xem xem, có đáng đánh không?!

Lúc này hội trường đã chật nức người, nhìn lướt qua sinh viên khoa Báo chí đi dự không hề ít, dù gì thì đa số ngôi sao hạng A trong nước đều từ một lò này ra, tất nhiên phải đến để kiếm vài mối quan hệ trước.

An Nhiên nắm tay Thanh Nhi vừa đi vừa tìm chỗ ngồi, không khí hội trường đang ồn ào đột nhiên có tiếng hét to. "Kia là Trần Thanh Nhi khoa Báo chí."

Hai người khựng lại chưa kịp định hình thì một loạt ánh đèn đã chiếu tới, đủ loại máy chụp hình và đèn led điện thoại, nhá nhá nhá đến mắt Thanh Nhi chá lè loạn thị. Một lúc sau bảo vệ chạy đến chắn cho hai người đưa đến hàng ghế thứ hai gần sân khấu.

An Nhiên thở phù một hơi đấm đấm ngực. "Đi với người nổi tiếng thật đáng sợ, cậu nói xem cậu chỉ mới lên báo vài lần về vụ ngoại tình, làm gì bọn sinh viên trường mình lại phát cuồng như vậy?"

"Cậu quên rồi à?" Thanh Nhi móc điện thoại ra lên diễn đàn trường mở tin tức hơn nửa tháng trước. "Nhìn đi, ảnh tớ thân mật với thầy Hứa bị kéo lên đây rồi, còn có vỡ kịch Tình chị em do Trịnh Thiên Mịch đóng với khúc tớ nhận xét đều bị đăng lên. Đúng là không đâu nhiều chuyện bằng khoa Báo chí, phải rồi, đợt này còn một luận báo giải trí phải thi, tớ thành nhân vật chính rồi."

An Nhiên nghe vậy xoa xoa tay, hắc hắc cười. "Vậy tớ cũng chụp vài tấm, bạn thân..."

"Miễn.." Thanh Nhi giơ điện thoại chặn miệng cô ấy, nghiêm túc nói. "Chúng ta chung nhóm, tớ có nguyên tắc của tớ, thứ nhất không theo phong trào, thứ hai phải là tin độc quyền, thứ ba không trang nhất không làm."

An Nhiên ngưỡng mộ ôm ngực. "Vậy thì chúng ta thứ nhất không có gì để viết, thứ hai không có chỗ xin việc, thứ ba trở thành một góc nhỏ trong giới Báo chí."

Thanh Nhi trái lại tự tin vỗ vai cô ấy, tuyên bố. "Yên tâm đi, có tớ cậu mãi mãi không cần lo thất nghiệp."

An Nhiên (-_-) niềm tin quá nhỏ bé!

Buổi lễ theo trình tự được tiến hành, mở đầu là giới thiệu, tiết mục biểu diễn mở màn, tiết mục chính do thủ khoa bốn năm liền Trịnh Thiên Mịch biểu diễn, vài tiết mục ca hát nhảy múa và cuối cùng là tổng kết, trao bằng tốt nghiệp, buổi lễ kết thúc thành công tốt đẹp.

Thanh Nhi và An Nhiên vô cùng tập trung.. cắm đầu vào chơi game điện thoại. Đến lúc ngửa đầu lên sân khấu thì mọi người đang thi nhau chụp ảnh lưu niệm.

Không cần nói nhiều, Thanh Nhi vội kéo tay An Nhiên xông lên sân khấu chạy đến đám kiến đang bu quanh Trịnh Thiên Mịch, đứng bên ngoài khẩn cấp gọi vào. "Chị Mịch, chị Mịch, em muốn chụp ảnh chung với chị!"

Trịnh Thiên Mịch xoay đầu nhìn ra, nụ cười trên môi càng diễm lệ, nói xin lỗi với mọi người rồi đi ra ngoài kéo tay Thanh Nhi cùng chụp ảnh.

An Nhiên giơ máy ảnh, Thanh Nhi tươi cười như hoa như sương, Trịnh Thiên Mịch cười như tô như điểm.

Tách tách tách.. loạn xạ, một đám người cũng thi nhau giơ máy chụp hai người.

Thanh Nhi hơi nhíu mi, nhưng rất nhanh tươi cười nhìn Trịnh Thiên Mịch, lớn tiếng khen ngợi. "Chị Mịch, hôm nay chị rất đẹp, em chúc chị luôn luôn đóng vai chính nha."

Trịnh Thiên Mịch nghe vậy thì cười rạng rỡ, ánh mắt nhìn cô ấm áp như chị em trong nhà, dịu dàng nói. "Cám ơn em, chị sẽ cố gắng diễn xuất, chờ khi em ra trường, chị em mình nương tựa lẫn nhau."

Thân mật thật đấy! Cảm động nữa! Thanh Nhi cười muốn ra nước mắt. "Hihi~ nhất định là vậy! À, chị mau qua chụp ảnh với bạn chị đi."

Trịnh Thiên Mịch cười nhã nhặn gật đầu, vừa muốn đi Thanh Nhi lại chợt hỏi. "Chị Mịch, tối nay có tổ chức dạ tiệc phải không ạ?"

Trịnh Thiên Mịch sững người xoay đầu lại nhìn cô, trầm mặc một lúc mới cẩn thận mở miệng. "Tối nay chị sẽ nhắn tin cho em."

Thanh Nhi gật đầu, cười vô cùng ngọt ngào. "Cám ơn chị ạ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!