Được rồi, cô thừa nhận, làm người thay thế không dễ chút nào, chuyện cấp bách bây giờ là phải học bài. Thanh Nhi dồn hết tinh lực hiện có vào sách vỡ, cô cố gắng hết sức tiếp thu mớ kiến thức khô khan, đọc từ sáng đến chiều, từ chiều đến tối, rồi chơi luôn từ tối đến sáng hôm sau. Thực tế, đầu óc cô cứ lơ mơ tưởng tượng người đàn ông sau xe lần trước, cố thế nào cũng không tập trung học và ngủ được.
Sáng ra, ai đó oanh liệt bị váng đầu hoa mắt, Thanh Nhi lảo đảo đi vòng sân sau ra gara lấy xe. Mặc kệ đám phóng viên canh gác ở cổng, vù một phát biến mất dạng.
Nguỵ trang với cặp kính râm đen, Thanh Nhi dễ dàng qua mặt đám phóng viên đi thẳng lên phòng làm việc của ai đó, vừa vào phòng liền lớn tiếng sát phạt. "Bác sĩ Trương, anh giải thích cho em, chuyện trên báo là sao hả?"
Nhưng mà, ai đó còn chưa kịp mở miệng, cô đã tháo cặp kính râm ném lên bàn, xoè tay ra ra lệnh. "Đưa thuốc an thần cho em."
Trương Lam Tuyệt ngẩng đầu lên nhìn cô nhất thời giật mình, vội hỏi. "Bị làm sao vậy?"
Thanh Nhi xoa xoa hai bên thái dương, mi mắt giần giật, khàn khàn giọng nói. "Em không ngủ được, anh mau đưa thuốc cho em đi."
Trương Lam Tuyệt vốn không nhiều lời, nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt của cô càng không gặn hỏi lý do, lấy từ chai ra một viên thuốc đưa cho Thanh Nhi. Cô lập tức nhận lấy, còn nhanh tay cướp luôn chai thuốc đổ thêm hai viên, cầm đại cốc nước trên bàn một hơi trút hết vào miệng. Cuối cùng đi đến ghế sôfa ngồi xuống. "Đừng làm phiền em, em phải ngủ một lúc."
Suy đi xét lại thuốc an thần vẫn có hiệu quả trừ yêu diệt ma hơn bùa ngãi, rốt cuộc đã xua tan từ Đi ám ảnh cô suốt mấy ngày qua. Thanh Nhi ngủ một giấc đến tận chiều tối, lơ mơ mở mắt thấy ai đó đang ngồi trên đầu giường mình, xoa mắt nhìn kỉ thì không ai khác ngoài Trương Lam Tuyệt.
Cô lật người, úp tay lên đùi anh ta, cảm thán. "Tiếc thật đó, bác sĩ Trương ân cần chu đáo của em đã có vợ rồi, thử hỏi thế gian thất tình là chi chi mà làm người ta mất ăn mất ngủ."
Trương Lam Tuyệt bật cười xoa xoa đầu cô, dịu giọng hỏi. "Vậy ba viên thuốc an thần của anh đã đủ bù đắp phần đau khổ đó chưa?"
Thanh Nhi gật đầu. "Đủ rồi, nhiều hơn nữa người đẹp sẽ ngủ mãi không tỉnh dậy."
Ai đó bật cười, cô cũng cười, xong lại xoa bụng. "Bác sĩ Trương, nói cho anh biết một bí mật nhé, sáng giờ em chưa ăn gì cả."
"Cháo trên bàn bên kia." Thanh Nhi xoay đầu, quả nhiên có cháo còn để trong nồi giữ nhiệt, cô nhanh chóng mở ra ăn còn cười toe toét. "Đãi ngộ của bệnh viện này tốt quá, thiệt muốn ở đây luôn. Viện trưởng Trương, nếu lúc đầu anh chịu thu nhận em thì đỡ biết bao nhiêu, không phải chạy đi chạy lại như bây giờ."
Trương Lam Tuyệt ngắt má cô một cái, nhàn nhạt nói. "Đủ rồi, ăn đi." Lại tiếp tục cầm hồ sơ bệnh án lên xem.
Thanh Nhi ngồi một bên vừa thảnh thơi ăn cháo vừa lướt facebook, bất ngờ phát hiện bọn nhà báo đã chuyển hướng chú ý, tin hot hôm nay là một chính trị gia ngoại tình với nữ minh tinh hạng A, nhưng còn trong diện tình nghi. Thanh Nhi đọc mà phát chán, bĩu môi khinh thường. "Xàm xí, có vậy mà cũng viết, chờ chuỵ tốt nghiệp thì giới chính trị và giải trí các ngươi xong đời, full HD clip xo chớ không chỉ vài tấm ảnh nắm tay nắm chân đâu nhé!"
Trương Lam Tuyệt nghiêng mặt qua nhìn vào màn hình điện thoại, có hơi nghiêm túc nói. "Những người này đều là quan chức lớn, quan hệ riêng tư rất cẩn mật, chuyện em nói không phải muốn là làm được."
Thanh Nhi bật ngón tay giữa, nhướng mày nhìn mặt ông già trong màn hình, ngạo nghễ nói. "Chờ xem, em nhất định sẽ triệt phá đường dây ngoại tình của bọn họ, một ngày nào đó giới chính trị nghe đến tên em đều phải khiếp sợ."
Khoé môi Trương Lam Tuyệt cong cong, cười nhạt nói. "Lý tưởng đủ cao đẹp, không chừng sau này anh phải nhờ vã đến em."
Thanh Nhi lập tức đấm ngực. "Không cần khách sáo."
Ăn hết tô cháo, vừa hay lướt đến một bài đăng cũ, Thanh Nhi giật mình vội kéo tay người bên cạnh, nói gấp. "Anh Tuyệt, anh xem tiểu An Nhiên nhà em đăng cái gì này? Hỡi thế gian tình là chi chi, thiếp còn chưa kịp mở lời thì được tin chàng đã có vợ. Hahaha~"
Thanh Nhi cười muốn ra nước mắt, lập tức nhảy vào cmt. "Thương thương tiểu An Nhiên nhà ta, đừng khóc nữa, về đây đại gia lại bao em."
Mười giây sau liền có cmt mới. Tiểu An Nhiên: Bao cái đầu mi, cút đi!
"Không lẽ thất tình thiệt hả ta?" Thanh Nhi xoa cằm, vội đổi lời. "Đau lòng thiệt hả? Buông bỏ được không?"
Tiểu An Nhiên: Không, ta yêu chàng đến chết đi sống lại (trái tim bắn tung toé).
Thanh Nhi: Nhưng chàng đã thành gia lập thất, chẳng lẽ nàng nguyện ý làm phận thiếp thấp hèn hay sao?
Tiểu An Nhiên: Vì chàng, ta có thể chấp nhận tất cả, chỉ muốn cùng chàng một đời một kiếp một.. đôi chim."
Thanh Nhi: ... Hố hố hố, thế ta sẽ làm nguyệt lão se duyên, cột đôi uyên ương bạc mệnh các ngươi lại với nhau, chúc phúc hai ngươi con đàn cháu đống, đầu bạc răng long.
An Nhiên: Đa tạ, đa tạ!
Thanh Nhi hi ha cười xoay đầu muốn khoe với Trương Lam Tuyệt, bất ngờ phát hiện tầm mắt anh ta nảy giờ cũng đặt trên điện thoại. Cô thuận thế liền trêu chọc. "Anh Tuyệt, xem tiểu An Nhiên nhà em yêu anh sâu đậm đến mức nào này? Anh phải hồi đáp tấm chân tình của em ấy."
Trương Lam Tuyệt nghe thế lướt mắt qua mặt cô, đột nhiên vươn tay ôm Thanh Nhi vào lòng, lạnh nhạt nói. "Em làm may cuộc hôn nhân này không cảm thấy khả năng thành công là rất thấp sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!