Chương 1: Xuyên qua.

Mười bảy năm cuộc đời Tuệ Mẫn có hai thứ yêu thích nhất:

1 là được nghỉ học.

2 là được đọc ngôn tình.

Hôm nay là ngày nghỉ đầu tiên sau kì thi cuối kì đầy cam go và cạm bẫy, đem mớ kiến thức và giờ giấc vứt lên mười tầng mây xanh, Tuệ Mẫn ngủ hẳn một giấc đến buổi trưa.

Vừa mở mắt ra việc trước tiên là quơ quào tìm con iphone yêu dấu đang ở đâu đó dưới mông mình, cô cầm nó lên mở nhanh khoá bàn phím, bấm vào ứng dụng Wattpad, lướt lướt lướt...

"Này, chọn cưng, Lửa tình rực rỡ."

Hai mắt Tuệ Mẫn nhìn chằm chằm vào mớ chữ đen trên màn hình, một tay cầm chắc điện thoại, một tay mò mẫn góc chăn kéo lên trùm qua đầu.

Một tiếng sau, cô bất ngờ bật dậy, hét to. "Má ơi, cái gì đây? cưỡng hiếp luôn hả? đừng, ấy.. khốn nạn!"

Đọc tiếp một đoạn, cô lại say đắm nằm xuống giường, giơ chân kẹp lấy gối ôm, lẩm bẩm. "Tốc độ và lực đạo mạnh kinh người, sướng không thở nổi..."

Thêm một tiếng nữa, Tuệ Mẫn lại kích động bật dậy, chửi bới. "Con này nó ngu, trời ơi, có ai muốn thử tình cảm bạn trai mà lên giường với thằng khác không? còn làm tới hai lần? bà nó là bắn hai lần..."

Đúng lúc này từ dưới nhà, âm thanh thanh thuý bất ngờ vang ầm lên, cắt đứt sạch sẽ cảm xúc thăng hoa của Tuệ Mẫn. "Con Mẫn, mày có dậy chưa? bây giờ là mấy giờ rồi hả? dậy ăn cơm rồi cho chó ăn, mẹ ra ngoài lát về mà mày chưa dậy mẹ đổ hết cơm nước cho chó ăn, cho mày nhịn đói luôn."

Im một lúc, mẹ Mẫn lại quát lên. "Có nghe không hả?"

"Nghe rồi, nghe rồi, xuống ngay đây!" Tuệ Mẫn bực bội hét lớn, một tay ném chăn vào góc giường, mang dép lê chầm chậm đi xuống nhà, hai mắt vẫn dính chặt màn hình điện thoại.

Mẹ Mẫn thấy thế thì tức giận gắt. "Suốt ngày ôm cái điện thoại hết nhắn tin với trai lại coi ba cái phim xàm xí đọc mấy cái truyện bậy bạ. Mẹ nói mày rán đi, hai con mắt mày nó đen thui rồi đó, may mốt có đuôi mù thì đừng có xin mẹ nuôi mày. Còn cái mặt kìa, mụn với mụn, mẹ kêu mày lấy trứng gà đắp lên sao mày lì lợm không nghe, bây giờ nhìn xấu như quỷ rồi còn thằng nào thèm..."

"Mẹ, đủ rồi đủ rồi, đi đi, nhanh lên kẻo trễ." Tuệ Mẫn vội giơ tay ra cản, đẩy nhanh mẹ Mẫn ra cửa. Vẻ mặt mẹ Mẫn nhăn nhó bực dọc, trước khi đi còn cố nhắc một câu. "Ăn xong nhớ cho chó ăn."

Tuệ Mẫn cắn răng, nhấn từng chữ. "Con, biết, rồi."

Như ý, mẹ Mẫn hài lòng xoay người rời khỏi nhà, Tuệ Mẫn chán nản hết sức đi đến bên bàn cơm ngồi xuống, đặt điện thoại lên bàn, tay múc cơm ăn nhưng hai mắt vẫn nhìn chăm chăm vào cái điện thoại, bắt đầu bình luận trực tuyến.

"Rõ ràng cái con nữ chính này giả vờ giả vịt, cái gì mà tính tình mạnh mẽ sắc sảo. Xạo sự, hại người ta rành rành ra đó lại được xem là làm việc chính nghĩa, xã hội này điên rồi.. ta khinh bỉ một ngàn lẻ một lần!"

....

"Cái gì? Chửi người ta là hồ li tinh? Mẹ nó, mày mới là hồ li tinh đó, rõ ràng mày đến sau phá hoại tình cảm người ta còn làm bộ thanh cao?.. Nhìn mà phát ghét."

....

"Gì? Lại hại người ta nữa, nữ chính cái quái gì đây? Con tiện tì này.. tức chết bà rồi!"

....

"Ê.. đứng lại! đừng đi vào đó.. Rồi, xong đời, lại bị cưỡng hiếp nữa! Hai thằng luôn hả? song long nhập động?

Cái con nữ phụ này bị não phẳng hay gì mà ngu dữ vậy trời?"

Tuệ Mẫn giơ tay vò đầu bứt tóc, tức muốn phát hoả, ngửa đầu lên trời than thở. "Trời ơi.. ngó xuống mà coi~"

Tình yêu là gì chứ? Rõ ràng nó với nam chính là thanh mai trúc mã yêu nhau từ nhỏ đến lớn, đột nhiên nữ chính xuất hiện phá hoại mộng đẹp của nó, hỏi sao nó không căm hận tìm kế tranh giành. Chỉ tội nữ phụ vẫn là nữ phụ dù uất ức bao nhiêu thì cũng không ai để ý, bị nữ chính hãm hại thì gọi là hậu quả, bị nam chính hất hủi thì xem là điều dĩ nhiên. Thế gian này chân lí luôn nhìn ở vị trí người đứng, giống như nữ chính luôn là người tốt.

"Khóc lóc cái gì? Oán trách cái gì? lỗi là tại ngươi không phải nữ chính. Nếu ngươi là nữ chính dù có giết chết cha mẹ nam chính thì ngươi vẫn được hắn yêu thương có biết không hả? Bất công, mẹ nó bất công!"

Tuệ Mẫn tức giận đập mạnh cái giá vào nồi cơm, con chó dưới bàn bị doạ giật nảy mình dậy, hung hăng ngẩng đầu nhìn cô. Tuệ Mẫn đang không chỗ phát tiết liền trừng mắt với nó, quát lớn. "Mày dữ cái gì? muốn xông vào đây nhập bọn với lũ biến thái kia cưỡng hiếp Thanh Nhi của tao hả? Có tin tao cho mày nhịn đói không?"

Dứt lời còn trút giận đá vào mông nó một cái, con chó kêu lên hai tiếng, ánh mắt thù địch nhìn cô, sau đó há to cái mồm xông đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!