Chương 39: (Vô Đề)

Mặt Tần Uyển Nhi bị tát đến sưng phù, cô ta tức giận quát:

"Chẳng phải là cô ta bị trói sao? Tốt nhất là mày nên cho tao một lời giải thích."

Cô ta ôm bụng cầm lấy túi xách rồi bỏ đi.

Trần Phương nào ngờ lại xảy ra cớ sự như này, cô ta ôm lấy vết thương trên mặt không ngừng chảy máu chạy theo Tần Uyển Nhi. Trước khi đi còn không quên để lại một câu đầy cay nghiệt:

"Dạy dỗ cô ta cho tốt, muốn làm gì thì làm ngay cả"chơi

"chết cô ta cũng được."

Mấy tên côn đồ đương nhiên hiểu ý cười rất đểu cáng:

"Chị cứ giao lại cho tui này, cô ta nhất định sẽ chết một cách khó coi nhất."

Hàn Thiên cũng xâm nhập vào tất cả các hệ thống camara cùng Hàn Duệ tìm ra tung tích của cô nhanh nhất có thể.

Hàn Duệ cũng đã cử người dưới trướng đi tìm.

Tất cả nháo nhào một phen.

Tít…tít…

Hàn Duệ cũng vô cùng khẩn trương:

"Anh tra ra rồi, ngoại ô có một căn nhà hoang. Chúng ta đến đấy thử xem."

Hàn Thiên không nghĩ nhiều vứt laptop qua một bên rồi lái xe đến đó. Đối với anh bây giờ chỉ cần một tia hi vọng nhỏ nhoi anh cũng quyết không bỏ qua, bằng mọi giá phải tìm ra cô bằng được.

Lòng như đang đặt trên đống lửa, lo lắng vô cùng.

Nếu cô xảy ra chuyện anh phải làm sao? Một lần thấy cô cả người toàn là thương tích anh đã gần như phát điên rồi.

Đường trải một lớp tuyết mỏng khá trơn, xe lại vượt tốc độ cho phép, cũng may lúc này đang là buổi đêm ít người đi lại. Tuy vậy nhưng suýt mấy lần xảy ra tai nạn. Hiện giờ anh không cho phép bản thân xảy ra chuyện, nếu anh xảy ra chuyện thật thì cô phải làm sao?

Mật báo của Châu Hân Hân cũng gọi điện báo cô đã bị người ta bắt đi. Châu Hân Hân nửa đêm bị dọa sợ, hoảng loạn gọi cho Lí Kiệt rồi điều động người đi tìm.

Đám người kia nhìn cô nằm dưới nền đất lạnh giá, ánh mắt như hổ đói muốn nhào tới.

Vương Bảo An gần như mất đi sức chống cự, mấy tên này lại to xác cô không thể thoát khỏi. Nỗi tuyệt vọng dâng trào chẳng lẽ Vương Bảo An cô lại phải chết một cách nhục nhã như vậy sao?

Cô không cam tâm, không cam tâm…

Chiếc áo bên ngoài bị xé toạc, mấy tên kia không khỏi buông ra những lời d** đ***, bàn tay dơ bẩn đang từ từ chạm vào người cô.

"Không, chúng mày cút ra…"

Giọng hét đến lạc đi.

Khônggggg.

Đừng, đừng mà.

Ầm, cánh cửa bị đạp đổ, một bóng hình quen thuộc chạy vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!