Chương 4: Đi Theo Tuyến Đường Đáng Yêu

Chu Thanh Lạc đưa hướng dương bằng bông tới, nhưng người kia không nhận.

Tay cậu ngừng giữa không trung, nhận cũng không, với tay cũng không, hướng dương trong tay dường như quá lúng túng, bất động.

Chu Thanh Lạc không cam lòng, bàn tay đẩy cái đầu đang cười toe toét của hướng dương, nó lập tức nhô lên.

Cậu định khuấy động bầu không khí: "Món đồ chơi này còn có thể lắc lắc nữa đó."

Chu Thanh Lạc biết vẽ tranh, lúc rảnh rỗi sẽ nặn đất dẻo cao su, hoặc là nặn đất sét, sau khi nung khô sản phẩm thành hình thì tô màu, thỉnh thoảng sẽ làm phần thưởng trên Weibo cho fan, fan miệng ngọt sẽ khen cậu là chàng trai kho báu(*).

(*) : Chàng trai/bé trai kho báu: dùng để chỉ một người có tài năng vô tận, liên tục toát ra sức hấp dẫn và khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên.

Đến nay chưa từng có ai từ chối quà tặng của cậu, KHÔNG! MỘT! AI! HẾT!

"Ở đây có một cái giác hút, có thể gắn ở đây, không bị rơi."

Có điều chàng trai kho báu giờ đang đụng vào tường, người kia như một bức tượng, thờ ơ với cậu, không chút phản ứng.

Chu Thanh Lạc nghĩ trong đầu, cảm giác không tương tác này còn đáng sợ hơn là cãi nhau.

Cậu đang tặng đồ, gắng gượng hoàn thành sản phẩm để chào hàng.

Chu Thanh Lạc nhắm mắt chịu đựng sự ngại ngùng, từ từ rút tay lại, bập một cái, ấn hoa hướng dương trở lại mũ bảo hiểm của mình.

Bầu không khí không thể sôi động được? Chu Thanh Lạc không phục chút nào.

Không phản ứng lại, vậy thì khen đi, ai mà không thích được tâng bốc chứ.

Cậu lại nói: "Kĩ thuật máy tính của anh rất lợi hại."

Người kia vẫn thờ ơ, giống như xây nên một bức bình phong ngăn cách mình với thế giới.

Thôi, cậu bỏ cuộc.

Chu Thanh Lạc hắng giọng một cái, lùi về phía sau một bước, chân thành nói: "Tóm lại, cảm ơn anh hôm đó đã đưa tôi đến bệnh viện, ân cứu mạng là đại ân đại đức, sau này nếu anh cần giúp, gọi tôi tôi sẽ đến ngay."

Nói xong, cậu móc giấy bút từ trong túi áo ra, viết số điện thoại của mình vào, đưa cho hắn.

Là một tác giả, Chu Thanh Lạc có một thói quen ra ngoài luôn mang theo một quyển sổ nhỏ và cái bút, nếu như gặp thứ gì đẹp, tiện tay vẽ luôn, ghi chép linh cảm.

Cậu nghĩ trong đầu, lúc nào về cậu sẽ vẽ lại mặt của ân nhân cứu mạng.

Cuối cùng người kia cũng phản ứng lại, hắn đưa tay nhận lấy số điện thoại của cậu.

Chu Thanh Lạc nhìn thấy tay hắn, thở phào nhẹ nhõm, trong đầu nghĩ có thể vẽ tay của ân nhân cứu mạng.

Có lẽ, cậu sẽ vẽ một bức hoạ toàn thân.

Con trai như vậy hẳn sẽ có nhiều con gái thích lắm nhỉ, lạnh lùng, đẹp trai, lại có chút ẩn dật, cách xa người khác vạn dặm.

Mặc dù hơi lạnh lùng nhưng lại tốt bụng.

Chu Thanh Lạc cười vẫy tay với hắn: "Vậy tôi đi làm việc đây, bái bai."

Đang định xoay người, cậu nghe được tiếng của người kia, "Chu Thanh Lạc."

"Hể~"

Chu Thanh Lạc cực kì nhiệt tình đáp lại, nhưng lại đổi lấy khuôn mặt giễu cợt của người kia: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!