Chương 9: IX: ĐIỀU KHÔNG TƯỞNG

Trong ba tháng tiếp theo, Hermione nhận thấy thích ứng với cuộc sống thường nhật ở Phủ Malfoy không khó như ban đầu cô tưởng. Chủ yếu vì thực tế là pháp thuật hầu như không được sử dụng trong nhà, điều này đã giúp cho Hermione cảm thấy thoải mái hơn với vai trò một người hầu. Trước hết, cô ngạc nhiên khi phát hiện ra Draco và Pansy, hai con người mà cô ít mong mỏi sẽ không phụ thuộc quá nhiều vào pháp thuật, thực sự đã tự tay cầm thìa đưa lên mồm.

Rốt cuộc thì, rất nhiều người chủ trước của cô thậm chí còn ếm bùa vào những chiếc nệm, khiến chúng trôi lênh đênh ngay sau họ và thỉnh thoảng thì đem chúng từ phòng này đến phòng khác.

Phần tốt đẹp hơn của sự thiếu vắng những hoạt động làm phép trong phủ là việc Hermione không bị thế chân vào đó. Trước đây, những người chủ của cô sẽ ép cô làm những việc kinh tởm như lau những mẩu thức ăn còn sót lại trên cái cằm nhầy nhụa mỡ của họ. Nhưng ở đây, cô gần như được đối xử như một người bằng vai phải lứa nếu không kể đến sự thật rằng cô vẫn nhận mệnh lệnh từ cả Draco và Pansy. May mắn thay, Draco có vẻ đã quên mất những lời đe dọa mà hắn thốt ra từ ngày đầu cô đến.

Hermione vẫn chưa hoàn toàn hiểu lý do tại sao gia đình Malfoy lại rộng lượng với cô hay tại sao họ lại sống như những Muggle, nhưng tất nhiên cô không định tranh cãi về vấn đề này.

Sáng nào Hermione cũng thức dậy trước khi mặt trời mọc. Cô sẽ mặc vội quần áo, thi thoảng dành thời gian để sắp xếp một cuộc nói chuyện nho nhỏ về thời tiết hay những sự kiện ngày hôm trước với chiếc gương, rồi sau đó nhẹ nhàng leo lên lầu và bước ra ngoài cánh cửa nách để ra vườn. Ở đó, cô sẽ ngồi quanh cái hồ và nhìn mặt trời lên, mặc cho thời tiết lãnh lẽo hay ảm đạm.

Khi đồng hồ điểm 8 giờ, Hermione sẽ quay vào trong để đánh thức lũ trẻ và mặc đồ cho chúng xuống dùng bữa sáng. Thái độ của Tommy dành cho cô có vẻ như, thậm chí nếu điều này có thể, thù địch hơn trước. Trái lại, Kathryn càng ngày càng yêu quý Hermione và dường như coi cô như người mẹ thứ hai. Mối liên hệ đang tiến triển giữa cô và cô gái nhỏ nhất nhà Malfoy chính là thứ mà Hermione bắt đầu trông đợi vào mỗi sáng, còn hơn là mối lo sợ.

Sau bữa sáng, Draco và Pansy sẽ tách ra để lo việc riêng. Thi thoảng, Tommy và Kathryn đi cùng với cha mẹ chúng, còn lại thì chúng ở nhà. Bất cứ khi nào chúng ở đây, Hermione sẽ thấy mình bị Kathryn lôi ra ngoài để xem cô bé và anh trai mình chơi Quidditch. Khi Hermione ngoan ngoãn ngồi ngoài sân, suy nghĩ đó luôn day dứt trong tâm trí cô – gần như việc trở thành người hầu trong phủ của Draco đã tách li cô với sự tàn bạo của thế giới bên ngoài và vặn dây cót ọi thứ trở lại vào thời điểm 15 năm về trước, trở lại với những tháng ngày trước cuộc chiến khi những tiếng nô đùa và sự ngây ngô thơ dại còn tồn tại trong cuộc đời cô.

Vào một buổi tối cuối tháng sáu, Hermione đi lang thang trên lầu hai của phủ. Tất cả đều đang ở nhà, nhưng cô không biết họ đang ở đâu vào thời điểm này, và bởi vì cô đang rảnh rỗi, cô nghĩ mình nên làm vài vòng. Căn nhà rộng đến nỗi mặc dù Hermione đã ở đây rất lâu nhưng cô vẫn chưa khám phá ra hết những gì được chứa trong mỗi phòng trên lầu hai.

Khi Hermione đi qua một cánh cửa gỗ trông khá bình thường, cô nghe thấy tiếng thở hổn hển từ phía bên kia. Ngạc nhiên, cô dừng lại và quay lại mở to mắt nhìn cánh cửa. Rồi cô lại nghe thấy âm thanh phát ra đằng sau đó. Lần này, nghe như là ai đó đang thì thầm.

Mình không nên, Hermione dứt khoát tự nhủ khi cô cố gắng quay mặt và bỏ đi. Không may, cơ thể cô không vâng lời và chân cô nhất quyết đóng rễ xuống sàn nhà. Khẽ thở dài, Hermione đầu hàng trước tính tò mò của mình và rón rén bước đến gần cánh cửa.

Hermione phải mất vài giây để tìm thấy lỗ khóa, nhưng khi cô tìm thấy, cô cảm thấy một làn sóng bất an bao trùm lấy mình. Bất chấp điều đó, cô cúi mình để mắt cô ngang tầm với lỗ khóa và, với một cảm giác lo sợ lẫn thích thú đang trào lên trong dạ dày, cô nhìn vào trong phòng.

Tất cả những gì Hermione làm được lúc đó là không hét toáng lên. Những gì cô nhìn thấy khác xa mong đợi của cô đến nỗi khoảnh khắc đó tâm trí cô trở nên trống rỗng.

Đây là một phòng ngủ nhỏ và cũ kỹ. Trong căn phòng này không có gì ngoài một cái giường thấp và ngay lúc này đây, Draco và một phù thủy trẻ đang nằm trên đó, khóa môi và mặc dù quần áo còn nguyên vẹn trên người, nhưng có vẻ như tình trạng này có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Người phụ nữ này, có mái tóc ngắn màu đen, chứng tỏ cô ta chắc chắn không phải Pansy, đang cười khúc khích và lầm bầm gì đó.

Lưng của Draco thì quay về phía Hermione nhưng hình như hắn vẫn đang lắng nghe trong khi cởi nút áo của mình.

Lắc đầu nguầy nguậy trong câm lặng, Hermione giật lùi lại và loạng choạng bước về phía sau, xa cánh cửa nhiều nhất có thể. Khi đôi chân cô cuối cùng cũng đem cô ra xa tầm vài mét, Hermione gục xuống, gây ra một tiếng động nhỏ khi tiếp xúc với thảm trải sàn, cô cảm thấy choáng váng. Kết quả cho việc tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi là sự pha trộn giữ tội lỗi, hoài nghi và kinh tởm giờ đang đóng khuôn trong cái nuốt khan ở cổ họng.

"Ôi Merlin, không," cô lầm bầm trong hơi thở, vẫn lắc lắc đầu như thể đang cố gắng xóa sổ những hình ảnh náo động trong tâm trí. "Mình không thấy gì hết."

Hermione vùi mặt vào lòng bàn tay và rên rỉ trong hoảng loạn. Cô biết mình đáng lẽ không nên tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra. Cô đã tự nhủ với mình như vậy. Tại sao, ôi, tại sao mình lại cứng đầu cứng cổ như vậy, cô nghĩ giận dữ. Mình không thể tin mình đã tận mắt thấy cảnh tượng đó. Đây không phải là điều mình nên thấy.

Rồi một suy nghĩ khác xuất hiện trong đầu cô. Nếu Draco nghe thấy tiếng bước chân cô thì sao? Đông cứng vì sợ hãi, Hermione ngồi đơ ra, chờ đợi cánh cửa cô vừa núp sẽ bật mở và khuôn mặt giận dữ của Draco hiện ra.

Sau một vài giây chờ đợi, Hermione thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra Draco không nghe thấy tiếng cô. Nhưng tiếng rên rỉ và rì rầm từ căn phòng ngày một to hơn, và Hermione quyết định sẽ tốt hơn nếu cô không dính lấy chỗ này. Đứng nhỏm dậy, cô gần như chạy hết tốc lực về phía cuối hành lang và lái vào một căn phòng bất kỳ.

"Ôi!" một tiếng hét nhỏ bật ra khỏi môi Hermione khi cô đóng cánh cửa lại.

Lần thứ hai trong vòng 10 phút, Hermione lại một lần nữa cảm thấy choáng váng trước những gì cô nhìn thấy.

Căn phòng mà cô vừa vào rộng hơn căn phòng trước nhiều – những giá sách cao ngất nép sát vào tường chứa những cuốn sách dày phủ bụi, cho thấy đây là thư viện – và Pansy đang ngồi trên một cái ghế tựa thấp được đặt giữa phòng. Nhưng đây không phải người đàn bà lạnh lùng hợm hĩnh mà Hermione thường thấy. Pansy này đang cuộn tròn đau khổ, sụt sịt và lau vội những dòng nước mắt khi cô ta ngước lên nhìn vị khách không mời mà đến.

"Cô đang làm gì ở đây?" cả hai cùng cất tiếng hỏi.

"Tôi… tôi chỉ đi loanh quanh," Hermione đáp không thoải mái. Cô không biết phải đối phó với tình hình này như thế nào, một mặt, cô vẫn còn sững sờ khi thấy Draco cùng với một người phụ nữ khác, và mặt khác, cô thấy lo âu trước thực tế Pansy đang trở nên xúc động như thế này.

"Vậy thì loanh quanh trở lại nơi cô vừa đến đi," Pansy nạt lại một cách khổ sở.

Hermione quyết định lờ đi mệnh lệnh đó (lúc này, trông Pansy không có dáng điệu đe dọa như mọi khi) và thay vào đó, ngồi xuống một cái ghế tựa đối diện với Pansy. "Có chuyện gì vậy?" cô hỏi, ngạc nhiên khi phát hiện ra mình thực sự quan tâm.

"Không có gì," là lời lầm bầm đáp lại.

"Không đúng," cô gắt. "Chỉ cần nói cho tôi có chuyện gì."

Câu trả lời duy nhất chỉ là tiếng nức nở nghẹn ngào, và đột nhiên Hermione nhận ra. "Về Draco, phải không?" cô hỏi vẻ thấu hiểu.

"Không," Pansy đáp dứt khoát. Cô ta ngẩng lên và trừng mắt nhìn Hermione, đôi mắt mọng nước. "Không phải. Để tôi một mình, Granger."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!