Chương 6: VI: BÍ MẬT CỦA RIÊNG CÔ

Ngày hôm sau, Hermione tỉnh dậy và chỉ kịp mặc vội chiếc váy rồi hớt hải đi lên lầu vào bữa sáng. Khi cô đến phòng ăn, Draco và Pansy đã yên vị trên ghế. Lũ trẻ vẫn chưa vào bàn và sau một thoáng bối rối, Hermione cảm giác tim mình se lại khi cô nhận ra mình là người phải đưa lũ trẻ xuống.

"Tôi…" cô ấp úng khi Pansy quay ra nhìn cô với một điệu bộ thăm dò.

"Lũ trẻ đâu?" Một người phụ nữ khác hỏi gay gắt.

"Tôi quên mất," Hermione đáp khẽ. "Tôi sẽ lên đưa chúng xuống ngay."Không muốn nghe thêm phản ứng nào, Hermione quay mặt và đến phòng lũ trẻ nhanh nhất có thể.

Ngay khi lên lầu, căn phòng đầu tiên cô bước vào là phòng của Kathryn. Này, nếu Tommy ghét mình, ít nhất thì mình cũng có cô bé ở đây để bảo vệ mình, cô nghĩ mỉa mai khi gõ nhẹ vào cánh cửa. Không ai đáp lại, vậy nên cô đẩy nó mở ra.

Đầu tiên, Hermione không thể thấy chủ phòng đâu. Sự lo sợ trào lên trong cô, nhưng ngay sau đó, cô nhìn thấy một thân hình nhỏ nằm cuộn tròn trong chăn. Cô mỉm cười nhẹ nhõm và bước về phía chiếc giường.

"Kathryn," cô thì thầm, khẽ lay lay cô bé. "Dậy đi nào, cháu yêu."

Tiếng lầm bầm phát ra từ đống chăn bùng nhùng, rồi đến mớ tóc rối bù của Kathryn, tiếp theo đó là khuôn mặt ngái ngủ của cô bé xuất hiện. "Không phải hôm nay là thứ Bảy ạ?" cô bé hỏi với một cái ngáp.

"Phải, nhưng ba mẹ cháu đang chờ cháu xuống dùng bữa sáng," Hermione đáp khi cô lăng xăng đi kiếm cho Kathryn áo váy để mặc. "Mặc cái này vào trong khi cô đi gọi anh trai cháu."

Thay vì làm theo lời Hermione, Kathryn chỉ ngồi dậy và nhìn cô chằm chằm với vẻ trống rỗng. "Mặc vào ạ?" cô bé nhắc lại.

"Cháu biết mặc quần áo chứ, phải không?" Hermione hỏi vẻ đùa bỡn.

"Không ạ."

"Gì cơ?!" Hermione hét toáng lên, quay mặt lại nhìn cô bé với vẻ không tin nổi.

Mắt Kathryn mở to sợ hãi trước cơn bùng nổ của Hermione và cô bé thì thầm, "Chưa ai dạy cháu cả."

Hermione kìm nén một tiếng rền rĩ thất vọng. "Cô không thể TIN nổi chuyện này," cô lầm bầm trong hơi thở. "Được thôi Kathryn, cháu sẽ học từ hôm nay," cô nói lớn.

Kathryn trề môi. "Có cần thiết không ạ?" cô bé rên rỉ.

"Có," Hermione đáp cứng rắn. Cô vớ lấy chiếc áo nhỏ rồi quỳ xuống trước mặt Kathryn. "Được rồi, đầu tiên là áo. Cháu phải xỏ tay vào tay áo, lần lượt từng bên một. Rồi đến khuy áo, cháu cài chúng vào từng lỗ tròn này."

Kathryn chú ý quan sát Hermione, rồi nghe làm theo hướng dẫn của cô. Ban đầu cô bé gặp khó khăn trong việc cài khuy, nhưng sau một chút nỗ lực, cuối cùng cô bé đã mặc xong áo. Cô bé cúi xuống nhìn Hermione đầy hãnh diện, rồi reo vui, "Cháu làm được rồi!"

Hermione cười khiên cưỡng và chúc mừng cô bé. "Tốt lắm! Giờ cháu đã sẵn sàng mặc váy chưa?"

Gật đầu hào hứng, Kathryn với lấy chiếc váy. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói sắc lẹm cắt ngang, "Cô đang làm gì vậy?"

Hermione vội quay lại và thấy Pansy đang đứng ở ngưỡng cửa hai tay chống hông, trông vô cùng giận dữ. "Tôi bảo cô mang lũ trẻ xuống lầu. Cô đang chơi trò gì với con bé vậy?" cô ta tiếp lời.

"Tôi xin lỗi," Hermione thì thầm. "Tôi đang dạy cô bé cách mặc đồ."

"Đó là công việc của người hầu," Pansy nạt lại.

"Cô bé muốn học," Hermione đáp lời. "Và rồi một ngày nào đó cô bé cũng phải học. Có lẽ tôi nên dạy cô bé từ bây giờ."

Như thể xác nhận lời tuyên bố của Hermione, Kathryn gật đầu hào hứng. "Mẹ, nhìn xem, con đã tự mặc áo này!" cô bé nói phấn khởi, trỏ tay vào những chiếc khuy đã cài xong.

Cái nhìn lạnh lẽo trong mắt Pansy dịu lại, và cô ta nói với tông giọng nhỏ nhẹ hơn. "Vậy sao? Con gái bé bỏng của mẹ đang lớn rồi, phải không nhỉ?"

Kathryn gật đầu rồi nói. "Cô Hermyne đang dạy con cách mặc váy!"

Quá muộn rồi, Hermione nhận ra Pansy đã nghe thấy và biết được thân phận của cô. Cô đã đúng – mẹ của Kathryn đã dướn thẳng người dậy và mắt cô ta mở to ngạc nhiên. "Hermione? Hermione Granger?!" cô ta nói, hơi run rẩy.

Hermione rủa thầm bản thân vì đã nói tên của mình cho Kathryn. "Phải," cô lầm bầm.

"Hermione Granger nổi tiếng đó sao? Cô nàng Máu bùn tóc rối bù hay lên mặt dạy đời ở Hogwarts?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!