"Trả lời tôi ngay!" Người đó thét lên từ phía sau cô, quay ngược cô lại để đối mặt với hắn nhưng tiếp tục ghì chặt cô vào tường.
Không thể cất lên lời nào, Hermione đứng bất động và lắc đầu trong lo sợ. Draco đang đứng trước mặt cô, nhìn cô trừng trừng với đôi mắt đong đầy sự giận dữ. Cô không biết hắn định làm gì mình – ngay lúc này, cái chết nghe có vẻ khả thi nhất. Cuối cùng, cô cũng lắp bắp, "Tôi… tôi xin lỗi."
"Tôi đã nói gì với cô hôm qua, Granger?"
"Tôi không nghĩ…"
"Rõ ràng là không. TÔI ĐÃ NÓI với cô không được lên đây. CÔ ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ Ở ĐÂY HẢ?" Khuôn mặt hắn thậm chí còn tái nhợt hơn bình thường, và hắn mang một cái nhìn điên cuồng trong ánh mắt.
"Tôi không định phá phách gì ở đây cả," cô đáp, hàm ẩn cả thách thức trong giọng nói. Ngay lập tức, cô nuối tiếc tông giọng mà mình vừa dùng.
"Nhưng cô làm trái lời tôi." Hắn ném cô xuống sàn với sự kinh tởm. Người cô đập mạnh xuống, và khi bị như vậy, cô cảm nhận một cơn đau chạy dọc sống lưng. Một cách vô thức, cô bật ra một tiếng kêu đau đớn. Hắn tảng lờ cơn đau của cô, và thay vào đó nói, "Biến ngay đi cho khuất mắt tôi."
Hermione run rẩy đứng lên và bắt đầu tập tễnh bước đi, nhưng hắn lại dúi cô xuống đất. Draco quỳ xuống sàn và nhìn thẳng vào mặt cô. Gò má cô xước vì bị hẳn đẩy vào tường lúc nãy, và trông cô cực kỳ hoảng loạn, "Cô là một con Máu Bùn cứng đầu. Không có nơi nào trong căn nhà này được dành cho lũ nô lệ như cô."
Cô há hốc mồm, ngay lập tức nghĩ hắn sẽ ném cô ra khỏi đây. Mặc dù cô hét bị hành hạ, cô vẫn cần công việc hơn bất cứ thứ gì khác.
"Không, tôi sẽ không gửi trả cô cho MEA," hắn thêm vào như thể đọc được suy nghĩ của cô. "Tôi sẽ rất vui vẻ mà hủy hoại cô. Đây đúng là thú vui dành cho tôi. Cùng xem cô sẽ trở thành cái khỉ gì trong một tháng tới." Hắn trao cho cô một nụ cười lạnh lẽo, rồi đứng dậy và đá vào hông cô. "Đứng lên và đi đi."
Mặc dù toàn thân Hermione đau đớn vì bị đẩy ngã, cô vẫn xoay sở để đứng dậy và loạng choạng xuống cầu thang mà không quay lại nhìn hắn. Cô kiềm chế mong muốn được bật khóc khi bước vào phòng mình và đổ gục trên giường.
Cơn đau quả thật không chịu được, nhưng không thể sánh bằng sự tủi hổ. Mình không thể tin được mình để hắn ta đẩy mình như vậy, cô nghĩ thầm khi nhắm mắt lại và cố gắng quên đi chuyện vừa xảy ra. Nỗi đau thể xác cô có thể chịu đựng được, nhưng không phải tinh thần. Bước vào căn nhà này, phẩm giá là thứ duy nhất mà cô có, và giờ thì hình như nó cũng bỏ cô mà đi. Không, cô nghĩ cứng rắn. Mình sẽ không cho phép hắn ta.
Mình sẽ chiến đấu với hắn.
Với ý nghĩ được cấy lên từ trong óc, cô đứng dậy và tập tễnh tiến về phía bồn rửa ở ngay chân giường. Dựa mình vào tường, cô bắt đầu rửa trôi đi cơn đau.
Một vài giờ sau, Hermione bị đánh thức bởi tiếng gọi chói tai của Pansy từ tầng trên.
"Máu Bùn, lên đây," cô ta ra lệnh.
Giật mình, Hermione rón rén tỉnh dậy và rời phòng. Khi cô lên đến sảnh chính, cô thấy Pansy đang đứng gần cầu thang.
"Đến đây ngay," Pansy gọi.
Hermione vâng lời.
"Draco yêu cầu cô mặc những thứ này," Pansy nói ngay khi Hermione đứng trước mặt cô. Cô ta đang cầm trên tay một cái hộp các
-tông cỡ vừa.
Nhướng một chân mày lên, Hermione hỏi, "Cái gì vậy ạ?"
Pansy trao cho cô một cái nhìn khinh khỉnh và đáp, "Tôi không rõ. Cô là người hầu của Draco, không phải của tôi."
Và không nói thêm một lời nào nữa với Hermione, cô ta quay mặt và đi lên lầu.
"Mình đã quá kỳ vọng vào việc cô ta thay đổi," Hermione lầm bầm trong hơi thở. Cô chú ý lắng nghe, và, khi tiếng bước chân của Pansy không còn vọng lại nữa, cô bước vội về phòng với cái hộp trên tay. Tò mò muốn biết bên trong có thứ gì, cô ngồi trên giường với cái hộp để ngay trước mặt.
Hermione cẩn thận tháo dải dây trắng buộc quanh chiếc hộp. Khi cô mở nắp ra, cô há hốc mồm ngạc nhiên. Bên trong là một chiếc váy màu xanh ra trời tuyệt đẹp được gấp gọn. Bàn tay Hermione run run khi cô đưa tay vào bên trong và lấy thứ trang phục kỳ diệu đó ra ngoài. Cô thậm chí còn không nhớ mình đã từng chạm vào thứ nào được làm đẹp như thế. Vải mềm và mượt, vì thế nó dễ dàng trượt trên bàn tay cô.
Không có họa tiết trang trí nào bên trên và nó rõ ràng không được tốt bằng những thứ mà phù thủy thuần chủng hay mặc, nhưng nó vẫn tốt hơn bất cứ thứ gì Hermione được phép đến gần, chứ chưa nói đến khoác trên người.
Bên dưới chiếc áo váy được gấp gọn là bộ đồ lót đơn giản – một chiếc bra đen và quần chẽn gối cũng đen nốt. Một cái cau mày khẽ thấp thoáng trên khuôn mặt Hermione khi cô nhận ra đây là tất cả những gì cô sẽ mặc dưới chiếc váy này.
"Ồ phải," cô khẽ nhủ thầm. "Chỉ cần nghĩ là mày đã may mắn đến thế nào mới được khoác lên mình chiếc váy này."
Hermione khẽ trút bỏ chiếc váy tả tơi của mình, và mặc bộ đồ lót vào. Hít một hơi sâu, cô trượt vào trong chiếc váy mới. Vội vã bước về phía chiếc gương, cô nhìn ngắm bản thân mình và ngay lập tức một nụ cười hết cỡ hiện trên khuôn mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!